Bài thơ duy nhất của mẹ
Mẹ tôi có một bài thơ duy nhất được xuất khẩu khi tôi bị say sắn: Từ nay tôi cạch đến già Tôi chẳng ăn sắn của bà nữa đâu Sắn bà vừa đắng vừa sâu Ăn vào đau bụng nhức đầu cả đêm. Có người đọc bài thơ này, có thế thấy buồn cười, nghe như chuyện cười Còn với tôi, bài thơ này … Continue reading Bài thơ duy nhất của mẹ