Bài thơ duy nhất của mẹ

Mẹ tôi có một bài thơ duy nhất được xuất khẩu khi tôi bị say sắn: Từ nay tôi cạch đến già Tôi chẳng ăn sắn của bà nữa đâu Sắn bà vừa đắng vừa sâu Ăn vào đau bụng nhức đầu cả đêm. Có người đọc bài thơ này, có thế thấy buồn cười, nghe như chuyện cười Còn với tôi, bài thơ này … Continue reading Bài thơ duy nhất của mẹ

Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu…

Xe đạp ơi đã xa rồi còn đâu…. Có một người bạn đã nói rằng: “Ngày xưa đi học cấp 2, mình có 2 cái ấn tượng về bạn. Đâu tiên là họ tên của bạn, mang toàn các loại quả.Thứ hai là hồi đó bạn có chiếc mini màu xanh (Không biết bây giờ có còn không).” Và bạn cũng nói rằng: “Hồi đó … Continue reading Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu…

Khi ta bận rộn

Mình được đặc cách một mình một phòng để làm việc. Hai giặc ra phòng khách chơi với mọi người, nhưng cái bụng thì dở chứng và cái mắt thì cứ díu lại, còn cái đầu thì không tập trung được. Thôi thì, viết mấy dòng cho tỉnh ngủ đặng làm việc. Nói một chút về công việc vậy. Mình có một cảm giác rất … Continue reading Khi ta bận rộn