[Thơ] Nhớ cậu

#Tết đầu tiên ở nhà! Đơn giản vậy thôi Năm nay em Tin chưa đầy tháng nên cả nhà ăn tết ở Hà Nội. Lần đầu tiên nhà mình đón giao thừa tại nhà. Trc đây có ở lại Hà Nội thì cũng về ăn tết nhà ob ngoại. Năm nay ông ngoại mất, bà ngoại ở lại quê. Gia đình nhỏ sum vậy ấm … Continue reading [Thơ] Nhớ cậu

Tết con Gà

Người ta chào năm mới được cả chục ngày rồi, giờ mình mới có thời gian nói chào năm mới ở đây. Tết năm nay là một cái Tết đặc biệt. Vì cậu không đi lại được nên mình chịu trách nhiệm chính trực cậu suốt Tết. Vì thế mà cả Tết chỉ ra khỏi nhà được đúng 2 lần. Một lần lên nhà dì … Continue reading Tết con Gà

[113] Chuyến đi cho 9 năm yêu thương

Ấp ủ một bộ ảnh kỷ niệm 10 năm yêu nhau Ấp ủ một chuyến đi cả gia đình Sài gòn và về miền Tây sông nước Và lần lượt bị hoàn cảnh phũ phàng làm cho ước muốn như thể khó trở thành hiện thực Nhưng trong lòng thì đầy thèm muốn, liên tục nghĩ về những điều này Thế rồi bỗng một hôm … Continue reading [113] Chuyến đi cho 9 năm yêu thương

Nhật ký biết ơn

Biết ơn để hạnh phúc. Ngày 1.1 là ngày bắt đầu một năm mới. Không phải bây giờ mình mới cảm thấy biết ơn cuộc sống. Nhưng hôm nay sẽ là ngày mình bắt đầu ghi ra những điều mình cảm thấy biết ơn hằng ngày. Hay còn gọi là Nhật ký biết ơn. Cuốn nhật ký biết ơn của mình sẽ được chia thành … Continue reading Nhật ký biết ơn

Hồ Tây ngày gió…

Sợ mùa đông và ghét cái lạnh lắm lắm, vì mỗi lần trở lạnh hoặc khí trời ẩm ướt là ngón tay yếu đuối ấy lại đau đớn biết bao. Nhưng lại vẫn thích được cảm nhận gió, cảm nhận cái hanh hao, cảm nhận cái rét luồn trên da…rất ngọt. Nên ăn trưa xong đã dợm bước đi về rồi mà nghe em T … Continue reading Hồ Tây ngày gió…

Nhật ký một ngày không bình thường…

Không hiểu sao, đêm qua đau bụng cho đến sáng. Sáng mất sức không đi làm đc, nằm nhà đến 11h mới cảm thấy nhẹ nhàng một chút. Bởi nhắn tin xin phép sếp, sếp trả lời chúc mau khỏe, nhưng ps thêm là nếu có thể gửi cái mail về…. cho anh. Hik, vậy là bò dậy để trả nợ sếp. Mà khổ, những … Continue reading Nhật ký một ngày không bình thường…

Nghỉ sinh

Lâu rồi, mình không ngủ được cho đến khoảng 5 rưỡi. Chồng bảo là do xem phim nên không chịu đi ngủ chứ gì 😛 Nhưng ứ phải, vì đi nằm cũng ko ngủ được, lại phải lôi máy điện thoại ra chơi game giết thời gian. Hik. Tầm 5 rưỡi thì bắt đầu buồn ngủ và cứ ngủ chập chờn, cũng không sâu lắm … Continue reading Nghỉ sinh

Niềm tin!

Thực ra mình không hiểu lắm, tại sao những cái mail đó vẫn được gửi đến mình. Phải chăng là một niềm tin mà người ta dành cho mình. Tin rằng mình vẫn cần nên biết những điều như thế? Nếu thế thì đó là điều khiến mình vui. Nhưng… Liệu mình có đáng để người khác tin mình đến thế. Và cuối cùng thì … Continue reading Niềm tin!