Ngày 20-10, ngày tôn vinh phụ nữ Việt Nam. Con nghĩ đến bà, đến mẹ, đến mẹ chồng… Nhưng blog này con muốn viết về dì, một người dì đã bỏ con, bỏ mọi người để ra đi. Vậy mà cũng đã hơn 3 năm rồi dì nhỉ? Với con, chưa bao giờ con lại nghĩ rằng dì đã vĩnh viễn ra đi, con chỉ nghĩ rằng dì đang đi công tác ở một nơi nào đó, xa, xa lắm nên chưa về được…
Dì ra Hà Nội từ khi con chưa được sinh ra. Con còn nhớ ngày bé, mỗi lần theo cậu mẹ ra Hà Nội là con lại đến nhà dì ở chứ không phải nơi nào khác. Bao giờ cũng là nhà dì… Nhà tập thể ở Thanh Xuân không lớn, nhưng bao giờ con cũng thích được ở nhà dì. Con nhớ mỗi lần ra dì hay mua nước đậu cho con uống. Rồi sữa chua. Lần đầu tiên con được ăn sữa chua cũng là dì mua cho…
Dì luôn là một người mẹ, người dì chu đáo. Cuộc đời gì lắm vất vả gian truân, cả về tinh thần và thể xác. Di ốm nặng. Con nhớ khi con còn bé đã có lúc mọi người bàn đến chuyện nếu… dì ra đi thì mẹ con sẽ nuôi em N, còn bà ngoại sẽ nuôi em P…. Nhưng dì đã vượt qua được bệnh tật, vượt qua được những mất mát trong cuộc sống để vươn lên, để sống tốt vầ để nuôi hai em khôn lớn thành người.
Ngày em N cưới, nhìn dì cười con hạnh phúc lắm. Còn vẫn nhớ như in nụ cười ấy. Cái lúc mà con và dì H và mọi người hát karaoke trên tầng 2 ấy. Con cứ nhớ đến hình ảnh đấy lại nhớ dì quay quắt. Con cũng nhớ lúc cưới xong, dì mệt quá ngồi bệt xuống bên cạnh cái điện thoại để nghe điện của dì L gọi về. Dì thở không ra hơi. Ai cũng thương dì quá.
Cưới em xong một thời gian thì dì ốm, con cứ nghĩ là ốm xoàng thôi nên viện cớ thi cử mà không vô viện thăm dì được. Cái lần đầu tiên con vào thì da dì đã vàng như nghệ. Ban đầu dì trách: “Gớm, mấy năm mới gặp được chị” Nhưng ngay sau đó dì lại hỏi về sức khỏe của con, lo cho cái dạ dày của con, rồi lại dặn con ăn uống tử tế vào… Và lần sau con vào thì dì đã không còn nhận ra con và cũng không nhận ra mọi người nữa. Dì cũng đã không còn làm chủ được những lời dì nói ra nữa. Con đau thắt cả ruột, nước mắt cử rơi lả chả và con thấy mình thật có lỗi… Lỗi con lớn lắm dì nhỉ? Có lẽ dì không bao giờ giận đứa cháu này của dì đâu, nhưng con hiểu rằng, có nhiều lúc con vô tâm quá dì à. Lúc đấy dì biết không, con cứ chỉ biết nói với dì một cách vô định: Dì ơi, cháu Na này, dì ơi, dì không nhận ra cháu à… Còn dì thì cứ nói những câu không ai hiểu nổi.
Thời gian đó con đang thi học kỳ, ngày dì mất, con như không thể tin được. Con nhớ hình ảnh của mọi người lúc đấy, thẫn thờ có, gào thét có. Con thương bà ngoại. Lá vàng phải tiễn lá xanh. “T ơi, để mẹ chết thay con T ơi…” nghe mà�đứt từng khúc�ruột. Nhưng rồi bà�ngoại luôn là người bình tĩnh nhất�như trước giờ vẫn thế.�Ngày đưa dì về nơi an nghỉ cuối cùng, con phải đi thi. Con muốn bỏ thi, muốn được đi với dì đến tận khi không thể, nhưng cuối cùng thì cậu mẹ và mọi người đã động viên con đi thi. Vì con biết dì luôn mong con học tốt. Con đã cố gắng làm bài tốt nhất có thể với cái đầu óc thì vẫn chĩ nhớ đến dì mà thôi….
Con nhớ dì vẫn hay nói với con: “Con yêu đi, yêu thời sinh viên nó đẹp hơn nhiều so với sau này đi làm vì bây giờ con chưa phải toan tính điều gì.” Suốt ngày dì bảo con yêu đi, vậy mà ngày con có người yêu thì dì đã đi xa, dì không thể nhìn thấy người yêu con, và giờ là chồng của con. Con đã may mắn dì ạ. Có một tình yêu từ thời sinh viên, và cho đến khi đi làm, nhưng toan tính thường nhật không làm cho tình yêu ấy bớt đẹp đi. Và mỗi lần thắp hương cho dì, con lại thầm kể cho dì nghe về người yêu – người chồng của con. Con nghĩ là dì nghe thấy những lời con nói. Và con bây giờ cũng đã không còn vô tâm như trước nữa, bởi với con, không được gặp dì trước khi dì rơi vào trạng thái mê sảng là một bài học lớn cho sự vô tâm của con. Mặc dù con biết dì không giận con đâu nhưng điều đó cho đến bây giờ vẫn còn day dứt trong con.
Dì à, mẹ con ra Hà Nội, quyết định chuyển đến ngôi nhà mà gia đình con đang ở cũng vì muốn gần dì cho có chị có em, nhưng dì đã bỏ mẹ con mà đi. Con vẫn nhớ mỗi chiều lại nghe dì gọi cửa hỏi chìa khóa các em có gửi đây không, có hôm mệt quá dì vào ăn cơm cùng nhà con luôn. Có hôm thì dì lại ở lại nói chuyện với mẹ, chị em cứ nhỏ to tâm sự mãi mà không dứt. Rồi cứ đêm đến, mẹ lại sang ngồi nói chuyện với dì… đôi khi cậu con phải ghen với dì vì mẹ cứ sang ngồi với dì đến khuya. Chị em gái như trái cầu non mà dì nhỉ? Vậy mà dì ra đi. Có hôm con đang ngồi trên gác ba, nghe tiếng khóc nấc nghẹn từ dưới nhà, con vội chạy xuống. Mẹ con đang lau nhà và lại nhớ dì, thế là cứ đứng khóc như một đứa trẻ. Làm con không dám bước xuống tiếp, con lại đi lên phòng… và nước mắt chảy tự bao giờ….
Dì à, con và mẹ vẫn nói với nhau rằng dì đang đi công tác xa, rồi một ngày nào đó chúng ta lại được gặp nhau, phải không dì, lúc đấy nhất định dì phải nhận ra con nhé… Con và các em con – những đứa cháu của dì luôn nhắc về di với lòng kính trọng vô cùng,�dì luôn là�một tấm gương của sự hy sinh và chịu đựng… Có thể chúng con chưa đủ khôn để làm cho dì hiểu rằng chúng con rất yêu dì, nhưng sự thật là thế. Con và các em họ của con – những đứa cháu của dì luôn yêu dì nhiều lắm…
Bây giờ dì đã có hai đứa cháu nội xinh xắn. Dì có thể nhìn thấy chúng không dì? Con nghĩ ở một nơi nào đó, dì vẫn dõi theo cuộc sống của hai em, và dì biết là dì đã có hai đứa cháu nội xinh xắn đáng yêu. Đặc biệt bé gái con của N rất giống dì dì ạ.
Con chúc dì một ngày lễ bình an!
�
�
Tháºt sá»± là chá» Äã làm cho em cảm thấy dắt dứt khi Äá»c bài viết vá» bác Tâm. Em may mắn là ÄÆ°á»£c sá»ng và ÄÆ°á»£c bác chÄm sóc vào những nÄm tháng cuá»i cùng. Em và SÆ¡n vẫn còn hứa vá»i bác sau này bá»n cháu có nhà se nuôi bác. Thế mà bây giá» bác không còn nữa. Em Äã phụ những ngày tháng bác nuôi em, em vẫn còn ham chÆ¡i và suy nghÄ© lung tung. Nói chung là thiếu bản lÄ©nh và Äã không thành công như bác mong muá»n và làm xấu há» cả bác lẫn hai anh. Ngày bác sắp mất em cÅ©ng không ra ÄÆ°á»£c. CÅ©ng vì Äiá»u kiá»n, em mong sao bác sẽ hiá»u cho em. Nhưng vá»i em thì em sẽ không bao giá» quên những nÄm tháng ÄÆ°á»£c sá»ng cùng bác và hai anh! ÄÆ°á»£c bác thương và chÄn sóc như má»t ngưá»i mẹ, và còn hÆ¡n thế.
CÅ©ng như chá» em cầu mong bác ÄÆ°á»£c thảnh thÆ¡i nÆ¡i chín suá»i và luôn phù há» cho gia Äình hai anh P va N.