Hâm hấp, man man… có lẽ tại vì trời hôm nay đẹp quá :D

Có thể bạn biết người mình đang nói đến là ai thật. Và tự nhiên mình thấy … ngượng… Cứ như bị ai bắt quả tang là mình đang …. ăn vụng vậy… Chẳng hiểu sao lại thế nữa…. Mà thôi, có lẽ mai luôn là một ngày mới. Rồi ai cũng có được những hạnh phúc của riêng mình.

Lại nói đến ngày hôm nay. Tự nhiên muốn đi chào hỏi mọi người một vòng trước khi bắt tay vào viêc. Mình vào một số blog, comment một vài dòng. Cứ như là chương trình chào buổi sáng vậy…

Bây giờ trong đầu mình khi nào cũng chỉ có nihongo… Trời chứng dám, có lúc mình phát điên lên vì cái món này. Nó hay, logic, mình thích. Nhưng hikhik,…. có lúc nó loạn xị hết cả lên….

Watashi wa nihongo ga suki desu. 😀 Bởi cái món khó nhai này cũng rất thú vị. Cái cảm giác nghe đọc phát là hình dung ra chữ (tất nhiên là không phải kanji. Mình chả biết gì về kanji) cũng thấy hay hay, cứ như là lần đầu tiên mình nhận ra mình đã biết gõ 10 ngón vậy. Khà khà… Tiện đây nói luôn chuyện gõ 10 ngón. Bạn gõ rất nhanh đúng không. Bây giờ bạn thử nhìn bàn phím và gõ chậm thôi. Khó lắm chứ dừng tưởng…. Bạn sẽ hay nhầm phím hơn…. Có lẽ trí nhớ điều khiển cái tay quen rồi, giờ dùng mắt để điều khiển, khó lắm. Ái dà dà, cũng như là có ai đó trong tâm trí bạn và bạn thường hình dung về họ. Nhưng đã lâu lắm rồi không gặp nhau. Vừa gặp lại bạn nhận ra ngay. Đấy là trí nhớ giúp bạn. Nhưng nhìn kỹ người đó xem, bạn sẽ giật mình, oái, sao lạ vậy ta, chả giống gì cả. Hà hà, nghĩa là con mắt nó không giúp bạn nhiều được…

Oái oái, hôm nay mình bị man man ấy nhỉ? Cứ nói hết chuyện đồng quang sang đồng rậm thế này.. Chả cái gì ăn nhập vào cái gì cả… Hehe….

Nghỉ giải lao thế được rồi. Tiếp tục công việc thôi.

Một ngày mới nắng lên em giang tay chào đón!!!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *