huyện 1:
Hôm nay vẫn còn nhận được nhiều lời chúc mừng sinh nhật. Hí hí. Có một số (kha khá) nhầm sinh nhật mình là 31. Chắc là cứ nhớ là ngày cuối tháng 8 đây mà. Tại hồi trước ai hỏi, mình cũng bảo cuối tháng 8 😀 Nên mọi người hay nhầm sang 31.
huyện 2:
Nói chuyện với chị, sực nhớ ra, bạn Nen quên sinh nhật mình. Nhắn tin ngay lập tức: “Mi quên sinh nhật tau rồi. Bắt đến!” Không thấy nhắn lại. Chiều đi làm về thấy gọi: Mi à, tối bận không? Không. Tối đưa vợ con sang chơi. Răng mà dám quên sinh nhật tau. Trời ạ, mới đi Nhật về. Việc nhiều quá nên… quên. Nghe hợp lý không chịu được =)). Tối cả nhà tới chơi. Bé Ngọc ngủ khoèo mất. Mẹ hỏi Titi: Để em bé ngủ đâu con. Thế là Titi chỉ vào phản. Đến lúc đặt em xuống, Titi cứ đòi ngồi cạnh em bé, vuốt tay, vuốt chân, thơm thít loạn xạ… Hiihi, kiểu này ít nữa lại đòi mẹ sinh em bé thôi :)). Titi thì sợ bác Nen, bác ý mà giơ tay ra bế là Titi chạy lại chỗ mẹ ngay. Nhưng đến khi bác sắp về thì Titi lại theo (chắc là thấy bác về tưởng được đi chơi đây Há há). Bố Kiên về muộn quá nên nhà Nen chờ mãi ko đc, phải về cho bé Ngọc ngủ.
huyện 3:
Công việc vẫn rứa. Không hiểu sao, dạo này mình thấy mọi người gần gũi với nhau hơn. Có thể là vì đợt rồi, mình bận tâm vào những chuyện không đâu nên không để ý. Mình thích buổi sáng ở cơ quan, mọi người trêu đùa, cười răng rắc. Mình thì cũng ít pha trò, nhưng cứ nghe mọi người chọc nhau rồi cười cũng cảm thấy vui lắm lắm.
huyện 4:
Lại chuyện công việc: Lại sáp nhập phòng. Nói chung là mình vẫn không biết nó có trực tiếp ảnh hưởng đến mình hay không. Chỉ là quan tâm để biết, mình là người của công ty. Há há.
huyện 5:
Chị nói cho mình nghe một chuyện, nhưng lại không kể được hết (vì tính chất câu chuyện không được phép tiết lộ). Nhưng điều đó lại làm mình tò mò. Tò mò không chỉ là vì mình không được nghe hết câu chuyện. Mà thật sự mình muốn biết, có thật là nó đáng để chị thất vọng không. Thật khó diễn tả hết những gì mình nghĩ. Thật sự là mình đang rất mâu thuẫn.
huyện 6:
Tấm thiếp của chị làm mình cảm thấy rất hạnh phúc. Em nói thích tấm thiệp là em nói dối, vì cảm xúc của em bây giờ không chỉ đơn thuần là thích hay không. 😉
huyện 7:
Được tặng một bộ đồ trang điểm. Ôi, mình sẽ dùng vào khi nào nhỉ. Hoa bảo để dùng khi nào đám cưới em Lâm. Haha…
huyện n:
Nói với anh về mong muốn của mình. Thật sự là tự nhiên mình muốn thế. Nhưng có lẽ, mình sẽ tự cho mình cơ hội đến hết năm nay để xác nhận lại mong muốn ấy. Hihi… Và là để cải thiện một số thứ nữa. Thật sự, mình đang suy nghĩ một cách nghiêm túc về vấn đề này 🙂