Về muộn.

Hôm nay, đi làm 11h đêm mới về đến nhà. Chuyện đó không có gì đáng nói, nhưng lại có một số điều được rút ra:

1.Mình biết Chồng cũng xót cho mình vì mang bầu mà làm tới giờ đó

2. Mình thấy thương chồng vì phải chờ mình dưới cổng cả mấy tiếng đồng hồ. Tất nhiên là có món điện tử và 2 cái bánh mỳ làm bạn.

3. Nhưng minh cũng biết chồng rất hả hê, cho mình biết mùi để lần sau chồng phải làm về muộn mình đừng có mà giục, lo đi taxi về trước.

4. Nhưng chồng lại không biết rằng, chuyện hôm nay mình làm về muộn (cũng như khá nhiều lần trước đây mình đã từng) không xi nhê gì với chuyện mình vẫn giục chồng mỗi khi bắt mình chờ lâu cả 😀 Hehe

5. Lâu rồi không đi ngoài đường vào lúc 11h đêm. Thấy ai cũng hối hả, chạy như ma đuổi. Nói chung là không an toàn. Sợ mấy cái xe ô tô đi đêm khiếp lên được. Định nhắn tin cho ai đó bảo đi đứng cẩn thận vì nội thành đã vậy, ngoại thành chắc khiếp hơn.

6. Tự nhiên liên tưởng đến những đem “cày cuốc” bài tập lớn thời còn học đại học. Về nhà vô tình Rêu nhắn tin bảo rằng đọc lại một bài mình viết cho ai đó sắp ra trường trên ttvnol từ hồi 2004, vậy mà giờ sắp sinh rồi, nhanh thật. Mình lại tìm lại bài viết đó, và chắc là bài này. Thấy nhớ thời gian đó thế chứ!

GỬI NHÓM MÌNH

Vậy là cũng coi như hết 4 năm học đại học rồi nhóm mình! Năm sau là năm cuối, chắc cũng sẽ bận bịu lắm. Năm sau cũng chẳng học cùng nhau nữa, nhóm mình coi như tách làm hai. Tự hứa với nhau sẽ cùng cố gắng nhé!

Ngày đầu bỡ ngỡ bước chân vào giảng đường đại học, tao đã gặp mày VA, khi nãy biết không cùng ngành nữa, mày kêu: “thế là mày không ám tao hết 5 năm được rồi” Mày cười, tao cũng cười, nhưng tự nhiên tao buồn thế.

Ấn tượng đầu tiên vào chuyên ngành là mày đấy HA. năng nổ hoạt bát. Để rồi mấy cái bài tập lớn kéo bọn mình thành một nhóm. Mày là đứa bận bịu hay vắng mặt trong những buổi họp nhóm, nhưng mày có trách nhiệm lắm, và cảm ơn cuộc sống đã cho tao một người bạn như mày, có những lúc tao tưởng mình không gượng nổi dậy, chính mày đã làm tao biết mình có thể đứng lên và đi tiếp, và cần phải đi tiếp.

TA a, tớ chẳng nhớ điều gì khiến tớ quan tâm đến bạn cả, chỉ nhớ hồi đầu lập nhóm làm bài tập, chưa quen ai nên mình vào nhóm cùng VA, để rồi cùng bạn, HA nữa cố gắng, và nhóm mình vẫn luôn hoàn thành tốt mọi việc đúng không? Bạn là người lạnh lùng, nhưng cũng thật tình cảm. Mình biết tình bạn của chúng mình đang rất tốt đẹp, và mình hứa sẽ giữ mãi tình bạn này, mãi mãi! Là bạn của bạn, mình hiểu ra nhiều điều trong cuộc sống, mình cởi mở với mọi người hơn, bạn là người làm mình thay đổi rất nhiều trong cách nghĩ. Cảm ơn bạn và những gì bạn đã làm cho mình.

Cảm ơn nhóm mình đã cho mình những kỷ niệm thật đẹp. Không học cùng nhưng chắc sẽ vẫn gặp nhau, nhưng sẽ không còn được làm bài tập cùng nữa, chẳng còn suốt ngày gọi điện léo réo để rồi vừa dập máy lại phát hiện ra một lỗi nữa, lại cầm ngay cái điện thoại lên.

Chẳng còn nữa những cú điện thoại vào sáng sớm chỉ để gọi nhau dậy đi thi nữa… Học khác ngành rồi, lịch thi đâu có cùng nữa.

Nhưng vẫn còn đấy một tình bạn thật đẹp. Tin và yêu nhóm mình. Cố gắng mọi người nhé, rồi mai này chúng mình sẽ thành công. Mong lắm!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *