Con đi vắng
Mẹ ở nhà
Muốn ngắm hoa
Hoa chưa nở
Muốn nghe gió
Gió ngừng reo
Đành dõi theo
Từng hạt nắng
Nắng vẫn đấy
Tỏa vàng cây
Nhưng hôm nay
Không nhảy nhót
Nắng im lìm
Chờ tiếng chim
Theo ngọn gió
Đón con về
Và gió reo
Và chim hót
Nắng nhảy nhót
Mẹ lại vui
Lại mỉm cười
Và say đắm
Ngắm con yêu
Mắt đang cười
Môi đang hát
Lời yêu thương
😀
Nhớ Titi quá, xuất khẩu thành Thơ :))
Tưởng tượng đến một ngày Titi lớn, đủ để hiểu được hết bài thơ, và hiểu mẹ nhớ Titi đến thế nào, dù Titi chỉ đi học thôi ^____^
Bài này là viết khi Titi về nội đó cô. Nhưng mà đúng là cái đoạn
“Chờ tiếng chim
Theo ngọn gió
Đón con về
Và gió reo
Và chim hót”
là mẹ Titi đang nghĩ đến cảnh mỗi ngày Titi đi học về là nhà lại vui vậy đó.
Rất hay!
Lời như con trẻ mà chứa đầy tình mẹ
Em ngồi nhớ Titi quá, nghĩ: Mẹ đi vắng, con sang chơi nhà bạn … Thế thì con đi vắng mẹ sẽ làm gì nhỉ?
Và bài thơ này rất liên quan đến Titi vì sáng nào Titi cũng thích được ra cửa sổ ngắm nắng nhảy nhót trên tán cây, nghe chim hót líu lo trong gió. Titi đi vắng rồi, em nhìn gì cũng chẳng thấy vui như khi có nhóc bên cạnh á chị.
Em làm bài này, trên giọng điệu của bài mẹ đi vắng đó, với tình cảm là của người mẹ, nhưng giọng điệu lại là của con. Chị nhận xét đúng với cả “ý định nghệ thuật” của em luôn. Giỏi ghê ta 😉 Hí hí
bài thơ nghe “iu ” quá!
(*_*)
Oạch. Phải nói là mẹ TI ti mê Titi quá rồi. Mê kinh luôn cho nên đi xa cái mẹ rụng rời đến độ rơi thơ :)) . Nhưng mà được đấy ạ. Em vote cho cái này 😀
Hí hí, Nghiện luôn ý cô ạ 😀
Chị thích bài ni…heheheh…(^__^)
hehe