
Lại cuối tuần rồi…
Mình bắt đầu rơi vào đống tơ vò… Rối ren!
Viết cho một người anh:
Hihi, bất ngờ khi anh biết cái blog này, bất ngờ khi anh thích đọc nó và thấy vui vui. Thực ra thì mọi người xung quanh em rất quí anh, phục anh nữa và em cũng thấy anh là một người đáng nể, trọng. Thực sự là như vậy.
Em vẫn nhớ lời anh dặn khi em sang JAP ;). Anh là một trong số ít người bạn mà em viết thư về thông báo tình hình khi mới đặt chân lên JAP. 🙂
Viết cho mình:
Biết là cái gì cũng có khó khăn, bởi vậy mới cần cố gắng. Dù thế nào cũng ko được nản! Ganbatte ne! Có hoang mang đến mấy, có mệt mỏi đến mấy thì vẫn phải làm được!!! Nhất định rồi
Viết cho chồng:
Anh cũng thế nhé. Không có gì là khó với anh mà 😉 Em tin bằng niềm tự tin của anh đấy! Em không sợ xa nhau, em chỉ sợ mình không dám ước mơ!
Viết cho ai đó:
Bận anh nhỉ? Em biết vậy. Chắc cũng lâu lắm rồi ko có time vào đây nữa. Dù sao, h em đã tin rằng ko có gì thay đổi 😉 Nhưng anh thấy đấy, trời vẫn lúc mưa lúc nắng! >:P
…
Lan man quá. Chiều nay chắc ko đi cổ vũ bóng đá được. Gặp gỡ BK72 thì ko biết thế nào. Muốn đi lắm, ko biết có đi được ko nữa…
Chá» lại thấy dạo này Na viết táºp trung hÆ¡n, nghÄ©a là ngắn, gá»n nhưng rất nhiá»u ý. Có thấy lan man tẹo nào Äâu 😀
dung the a! em thik nhat cau” em tin bang niem tin cua anh” ,cam dong ghe co!
Hm, dang xem xet cac nguyen vo.ng cua cho`ng chi.
Thich xa nhau hu? 😀
@chá» Hương 😀 Lâu ngày quá 😀
@Ý: hihi..
@a NghÄ©a: Gá»m, ai thích xa nhau. Chá» là ko sợ thôi 😀 :))
Nhiá»u khi chá» không biết comment gì thôi chứ bài nào cá»§a Na cÅ©ng Äá»c hết 🙂