Mãi mới tìm lại bài thơ này post lên tặng cho Đào Gia Trang 😀 hi hi
Ở ĐỨC
Frankfurt đã sang hè
Trời còn lạnh hoa ngập ngừng nở
Cô gái Đức mắt xanh như biển nhớ
Gợi về mùa thu phương Đông
Nhà anh có cây hoa trắng
Tiếng đàn lịm vào hoàng hôn
Nụ cười của vợ và hai con
Hoa nắng nở trên vai buổi sáng
Mặc cho nhà cao đến tận trời
Tôi nhìn xuống đất
Nơi cỏ mọc, cỏ thì rất thấp
Nhưng ai cũng mến yêu
Chúng tôi thường ăn ở quán Việt Kiều
Có rau muống xanh và cơm trắng
Những thìa dĩa đặt lên bàn im lặng
Đôi đũa gặp người nhà thật vui
Tuyệt, đúng là thơ ông ngoại, luôn có những điều lớn lao trong những câu chữ giản dị, chị thích cả bài thơ, nhưng câu này cũng rất “kết”:
Những thìa dĩa đặt lên bàn im lặng
Đôi đũa gặp người nhà thật vui!
con người Việt, dù sống ở đâu cũng mang theo đôi đũa, chị cứ tưởng tượng cảnh bố em xum vầy với người thân, đến đôi đũa cũng biết khua lách cách va chạm vào nhau vì niềm vui hội ngộ ấy, hay thật!
Mà ông quan sát hơi bị ghê nhé, mắt các cô gái Đức xanh ghê lắm, rất nhiều lần vợ chồng chị đi trên đường giật mình quay lại bấm nhau khi gặp một cặp mắt xanh như ngọc, xanh biếc, xanh đến thẫm vào, đẹp lắm em ạ!
Đúng là đọc comment của chị xong, lại thấy thơ của ông ngoại hay thêm. Hehee…..
Bởi thơ hay là tình thực mà chị heng 🙂