
Bình yên của em
…
Tự nhiên thèm một câu thơ
Đưa ta về lại tuổi thơ êm đềm
Tự nhiên thèm tiếng thở đêm
Thèm sao tiếng dế ướt mèm cơn mưa
Tự nhiên thèm giấc ngủ trưa
Gió từ tay nội, ầu ơ ru hời
Tự nhiên lòng thấy rối bời
Tự nhiên ngoái lại, miệng cười xót xa….
00:30 08-01-2007 (Jap Time!) Viết xong dòng này, chợt nhớ ra hôm nay tròn 5 tháng mình qua Jap…
———
Có những suy nghĩ không thể nào gạt bỏ. Tại sao??? Những gì đã làm rồi tại sao lại phải hối tiếc. Tại sao lại giá như? Có những cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Cứ như có một sức mạnh nào bắt mình phải nghĩ đến điều đó, và sau đó là một luồng điện từ đỉnh đầu chạy xuống khắp người, khiến mình muốn nổ tung!
Ước gì giờ này được ở bên anh, bình yên hơn biết bao!!!
Váºy là chá» còn má»t tháng Äá» vá» vá»i Kiên tưá»ng quân hả Na. Chúc mừng nhé. Bạn nhá» nhà quá. hic
🙂 hihi