
Hôm qua, anh về muộn và mình phải đi xe bus về. Không vấn đề gì. Vấn đề là ở chỗ đi từ bến xe về nha. Lại không phải vấn đề đi bộ mà là vấn đề qua đường 😀 -> Nghe rối rắm quá nhỉ?
Trời cũng chưa tối lắm, ngay hôm nay cũng đẹp trời, vậy mà thiên hạ cứ thi nhau phóng ầm ầm. Mình cứ ngỡ khi lạc vào dòng người này chắc cũng bị cuốn trôi luôn chứ đừng nói đến chuyện qua được bên kia đường. Hikhikk…
�Vừa lúc có một cô cũng muốn qua đường, kéo tay mình: “Cô qua cùng với” Thế cũng hay, hai người đi thì có vẻ là an toàn hơn… Nghĩ thế mà ko phải thế. Thằng cha đi xe spacy vẫn xuýt nữa thì đâm thẳng vào mình. Hik… Tao biết xe mày đẹp rồi, không phải khoe, nhé!
Về đến nhà đúng lúc Việt Nam gỡ hòa 1 đều. Thiên hạ reo hò, có tiếng của mọi người trong nhà mình nữa. Mình cũng… bấm chuông hưởng ứng. Hing hik, chư mà ai ai cũng đang bận ăn mừng cái sự kiện … quả bóng nó lọt vô gôn. hjiikkk. Chẳng ai để ý có người vừa vượt qua … bao nguy hiểm mới về được đến nhà.
Cuối cùng thì thằng cháu cũng xuống mở cửa. Cố gắng không nhăn nhó, cười thật tươi. Định lên giặt đồ thì mẹ bảo: “Bồi dưỡng cho mẹ đi” Hikk, hóa ra mẹ lại giặt rồi. Trời ạ! Bác sỹ bảo mẹ phải ngồi yên, không làm việc nặng mà. Hing hik,,, lại còn giặt tay nữa chứ! Thằng cháu cười “khẩy”: “O Na cứ giả vờ!” Vờ cái gì! Cứ suy bụng ta ra bụng người. Tất nhiên là cảm ơn mẹ rồi, nhưng vẫn tức vì khi nào mẹ cũng ham làm quá. Mình chẳng biết bao giờ được như mẹ nhỉ? Không biết sau này làm mẹ, con mình có tự hào về mẹ nó như mình vẫn luôn tự hào về mẹ mình không nữa….
Lên dọn dẹp phòng và lại lôi ra một đống đồ nữa. Đang lau giở hành lang thì mama lại gọi xuống có khách. Thì ra một cô mới chuyển đến trong tổ. Cô làm ở đoàn chèo và hát hay. Nhìn cô là mình biết ngay là dân nghệ sỹ. Có lẽ là vì cái mắt. Trừ vấn đề chiều cao ra, trông cô rất xinh (Ngày trước chắc các anh cũng phải nghiêng ngả…) Tặng cô tập thơ và cô ngâm luôn mấy bài. Rồi hát chèo, hát cải lương… Hay thật!
Định lên dọn tiếp thì em Trang đến lấy máy. Thôi, cũng muộn rồi, nấu cơm đã dọn dẹp sau….
Tối nay cho cả nhà ăn đậu phụ sốt, cá, rau. Đơn giản và cũng ngon 😀 Tự khen chút. Mà phải ngon chứ, không ngon làm sao mà hết được. Sạch sành sanh.
Dọn dẹp xong ngồi đọc lưu bút lớp. Tự nhiên thấy nhớ lớp. Nhắn tin cho Sơn nghiện: “Na vừa đọc lại bài thơ của Sơn xong, nhớ lớp ghê, Sơn cố gắng để thần tượng của con gái lớp ta được hoàn thiện nhé” Chu choa… Ngày xưa đứa nào cũng nể nó … Nhưng con người mà, chẳng bao giờ hoàn thiện…
Lại đi ngủ muộn.

Sáng nay, cả nhà�ăn cháo lòng mở hàng cho bà Hậu. Dù sao mối quan hệ với hàng xóm càng tốt càng hay.�Hôm nay lại báo cáo mã N: Học tiếng Nhật. Hikhik… Chẳng biết hơn 1 tháng thì tiểu dự�án này có hoàn thành�được không nữa… Mình hơi lo lắng dù vẫn có một chút niềm tin…
Sáng nay nhắn tin cho anh: “Anh ơi, hôm nay là thứ 6 đấy!” Hehe Trả lời: “Biết rồi, không phải nhắc đại ca” Khà khà,.. Cứ nhắc�đấy! Sometime mình cẩn thận quá. Chỉ sợ�chồng lo làm mà quên mất ngày thứ sáu tuyệt vời thôi. Hehe,…
Sáng đến cơ quan bật ngay bài Bình Yên, thấy lòng mình nhẹ bổng. Cả sáng�đọc lại một chút tài liệu và học thêm một�ít chữ tiếng nhật. Và giờ thì ngồi viết bờ lốc. Khà khà, thật là thi vị…�:D
Thôi�đi�ăn�đây. ��