M��a

Từ lâu rồi mình ghét mưa!

Đứng ra là sợ sệt. Những tiếng sét, những tiếng nước chảy ầm ầm. … Toàn là những thứ tiếng ồn ào và rất to… nhưng lại tạo nên một sá»± tÄ©nh mịch đến lạ kỳ… Sá»± tÄ©nh mịch trong tâm tưởng…

Mưa và ngồi một mình, ấy là khi mình thấy cô đơn nhất.

Mưa và đang đi ngoài phố, ấy là khi mình thấy sợ sệt nhất.

Mưa và đang ở cơ quan, ấy là khi mình chợt lo lắng nhiều nhất

Mưa và đang giữa đêm, ấy là khi mình hay giật mình nhất

Mưa và những giấc mÆ¡… Đấy là khi mình gặp ác mộng….

Mình thá»±c sá»± gặp ác mộng nếu trong giấc mÆ¡ cá»§a mình có mưa. Thương đấy là những cÆ¡n mưa ngút ngàn và bao giờ mình cÅ©ng không thể tìm được đường về nhà. Ướt lướt thướt như một con chuột lột, sợ hãi, hoảng hốt và cứ cố gắng về nhà trong vô vọng.

Có lẽ nhiều nguyên nhân khiến mình sợ mưa, nhưng chắc là những giấc mơ ấy là nguyên nhân số 1.

Từ ngày biết yêu, mưa gắn liền với nỗi cô đơn. Từ ngày yêu anh, mưa gắn liền với chờ đợi… Dù thế nào đi nữa, những lúc trời mưa chỉ ước duy nhất một điều có anh bên cạnh. Với những tác động khách quan như thế, nói thẳng thắn ra là anh không thể làm gì để che chở cho mình nhiều hÆ¡n việc đưa cho một tấm áo mưa, nhưng có lẽ ở bên anh, những nỗi sợ hãi hoảng loàn vì cÆ¡n mưa sẽ tan biến. Một sá»± bình yên và an toàn… ít ra thì trong tư tưởng.

Thôi, lại hết mưa rồi. Mình có thể ra đường và về nhà… Lạy trời đừng mưa thêm….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *