Comment

Chú thích ảnh: Ảnh chụp trong chuyến đi Kamakura hôm nay (chả liên quan gì đến những gì tôi sẽ viết dưới đây 😀Image)

Theo tiếng anh thì comment có nghĩa là bình luận. Vấn đề mà tôi muốn nói là cái comment trong blog. Dạo qua các blog, hầu hết tôi đều cảm thấy rằng�hầu hết�người luôn vui khi blog của mình có nhiều người để lại comment.

Sẽ có mấy câu hỏi như sau:

1. Khi bạn viết một điều gì đó lên blog, bạn có muốn người nào đọc để lại comment không?

2. Khi có ai đó comment, bạn có vui không?

3. Ngược lại, khi không có ai comment bạn có buồn không?

Ở câu hỏi thứ nhất. Có người sẽ trả lời là có, có người không. Nó phụ thuộc vào mục đích bài viết của bạn. Riêng với tôi, khi viết một điều gì đó lên, không thể nói rằng không muốn có ai comment, nhưng comment không phải là mục đích của bài viết. Blog với tôi là một cuốn nhật ký mở. Những điều tôi muốn viết và có thể để mọi người cùng biết. Mục đích của tôi là trải lòng mình ra, để ở một mức độ nào đó những người bạn của tôi có cơ hội để hiểu về những suy nghĩ của tôiImage (Chỉ là để cho các bạn có cơ hội thôi, còn việc cơ hội đó có được đón nhận không lại là chuyện khác.Image Hehe…)

Với câu hỏi thứ 2. Có người sẽ trả lời còn tùy vào cái comment đó như thế nào. Có người trả lời luôn là rất vui. Có người thì chẳng quan tâm. Tôi ở đâu trong số họ. Tôi vui! Dù là một cái comment chỉ để “nice day”, hay chỉ là trên đường dạo chơi thì spam chút đỉnh, hay một cái comment để “chỉnh” tôi, hay là cái comment ủng hộ những suy nghĩ của tôi…. Tất cả đều khiến tôi vui. Vì sao à, đơn giản thôi, tôi biết có người vừa ghé đến nhà tôi chơi. (Gia đình tôi ai cũng rất mến khách mà. Và tất nhiên tôi không là ngoại lệImage)�Tại sao lại không vui được… Image

Và vấn đề cuối cùng là câu hỏi thứ 3. Với một số người thì sẽ buồn. Một số người lại là ko quan tâm. Một số khác thì họ không muốn ai bình luận gì về những gì họ viết. Còn tôi, nếu không có cái comment nào bình thường tôi cũng chẳng buồn trừ khi thỉnh thoảng tôi viết một vài điều muốn được nghe ý kiến mọi người hay một vài người nào�đấy�(Nhưng thường thì những bài viết đấy vẫn có comment nên cũng không biết là có buồn ko nếu ko có comment Image). Khi đã viết lên một điều gì đó có nghĩa là tôi đã cảm thấy mình đã làm được một việc rất ý nghĩa ít ra là cho bản thân mình: Đấy là ghi dấu lại một ngày, một sự kiện hay một cảm xúc… để một mai qua đi cái khoảnh khắc ấy ta vẫn còn một dấu ấn để gợi nhớ. Image�(Với lại những người bạn quan tâm đến mình trên nhiều phương diện lắm. Chỉ thế mà đã bùn roài thì làm được gì nữa, nhỉ Image)

Và tại sao hôm nay tôi viết ra những dòng này. Vì chính những cái comment mà tôi nhận được.

Có khi tôi chỉ ghi lại SADSADSAD…. trên một blog và tôi nhận được nhiều comment động viên. Họ không biết chuyện gì xảy ra với tôi, và dù là chuyện gì họ cũng mong tôi luôn mỉm cười. Cảm ơn thật nhiều. Image

Khi tôi kể một niềm vui nho nhỏ. Lại nhận được những comment chia sẻ niềm vui. Tôi vui hơn gấp ngàn lần. Rồi xa nhà, nhớ nhà nhớ mọi nguời. Những dòng tôi viết ra lại được đáp lại bằng những lời khích lệ động viên… Cảm ơn tất cả.Image

Và có khi có những cái comment “lạc đề” nhưng người để lại comment tin rằng tôi hiểu và tôi tôi tin là tôi hiểu đúng >:P

Và không chỉ có thế. Có những người không bao giờ để lại comment, họ thể hiện sự quan tâm theo cách khác: YM, mail, gọi điện… Vừa hôm qua thôi, tôi bấn loạn trong lòng, tôi viết như xả mọi nỗi bức bối trong người… và bên cạnh những cái comment trên blog tôi�nhận được những tin nhắn và mail hỏi thăm và khích lệ (nhiều nhất là từ những người bạn không bao giờ comment). Và tôi hiểu, mọi cảm giác mệt mỏi chán nản cũng chỉ là nhất thời, tôi luôn phải đứng lên vì quanh tôi có nhiều người quá tốt với tôi. Nếu tôi không cố gắng nghĩa là tôi đang phụ lại tất cả những gì mọi người dành cho tôi. Cảm ơn tất cả và tôi sẽ cố gắng.Image

Và cuối cùng là tôi muốn nói với anh yêu.Image Anh bảo với tôi rằng: “Với blog, anh muốn nó như một cái gì đó của riêng em, anh muốn đọc những gì em viết như là khi chỉ viết có mình em, chứ không phải khi viết còn phải băn khoăn xem mình viết như thế có động chám đến ai không, người ta có nghĩ này nghĩ nọ khi mình viết thế kia hay không? ” Và anh không bao giờ để lại comment. Anh đọc để hiểu và để chia sẻ với tôi theo cái cách rất riêng của anh. Tự nhiên hôm qua, tôi muốn anh viết gì đó vào blog của tôi, chẳng vì sao cả, chỉ là vì muốn anh viết vào cái nơi mà tôi gọi là nhà của chúng tôi thôi. Muốn được đọc những gì anh viết trên chính nơi này thôi. Có thể anh hiểu ko chính xác vì sao tôi muốn thế nên ngay sau đó anh đã viết cho tôi một lá thư thật dài, nhưng ko phải trên trang này mà là gửi qua mail… Dù sao, tôi vẫn hạnh phúc vì cái cách quan tâm của anh. Dù thế nào đi nữa.Image

Vậy đấy, cái comment, nghe cũng bình thường thôi, nhưng cho ta biết nhiều thứ lắm. Kể cả cái cách comment, nơi comment… tất cả.

13 thoughts on “Comment

  1. Viết thế này thì khổ cho người thích spam như anh quá 🙁 . Thế anh có được để lại comment nữa không, huhu

  2. Tôi ở đâu trong số họ. Tôi vui! Dù là một cái comment chỉ để “nice day”, hay chỉ là trên đường dạo chÆ¡i thì spam chút đỉnh, hay một cái comment để “chỉnh” tôi, hay là cái comment á»§ng hộ những suy nghÄ© cá»§a tôi…. Tất cả đều khiến tôi vui. 😀

    -> Anh cứ tá»± nhiên nhé (gì chứ comment cá»§a anh Đức khi nào cÅ©ng làm em vui thôi. Haha :D)

  3. 1. Khi bạn viết một điều gì đó lên blog, bạn có muốn người nào đọc để lại comment không?

    –> KHÔNG QUAN TRỌNG: bởi lẽ, khi viết blog là chị thường viết cho chính mình, giải tỏa tâm lý cho chính mình. Vì vậy, với chị, mục đích không phải là Comment và Blog View như nhiều người! HÆ¡i lập dị chăng?!

  4. 2. Khi có ai đó comment, bạn có vui không?

    –> RẤT RẤT VUI và HẠNH PHÚC. Mặc dù, mục đích viết blog cá»§a chị không phải là comment và blog view, nhưng, khi ai đó comment trên blog cá»§a mình, chị cảm nhận được sá»± chia sẻ và quan tâm cá»§a người đó! Hạnh phúc với chị quá giản dị chăng?!

  5. 3. Ngược lại, khi không có ai comment bạn có buồn không?

    –> TÙY TRƯỜNG HỢP. Đúng là có nhiều cách để thể hiện sá»± quan tâm tới một người, không nhất thiết chỉ là qua blog. Đọc không nhất thiết phải comment, nên chị chỉ buồn khi người ta đã đọc nhưng không comment vì không quan tâm tới những gì mình viết mà chỉ đọc vì tò mò!

  6. to chị Linh: Chị mà lập dị khéo em cÅ©ng lập dị -> có 2 người lập dị sẽ không còn là lập dị :d hehe

    Mà em nhìn lại cái ảnh đấy, tá»± nhiên em lại thấy như em đang … comment cho cai con (ko biết là chó hay sóc :D) đấy vậy. Hóa ra cÅ©ng phù hợp đấy chứ. Haha….

  7. Mà theo như em thấy thì những người bạn cá»§a em hầu hết cÅ©ng viết là để được trải lòng mình chứ cÅ©ng ko phải để được comment. Vậy nên mình cÅ©ng yên tâm là chị em mình cÅ©ng … bình thường 😀 hehe….

  8. Phù, may quá! Chị cứ tưởng, chị thuộc thế hệ “cổ kính” nên lập dị, hóa ra không phải…hihi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *