
Cho đến cái ngày yêu nhau thì trước đó chúng mình cũng không có nhiều kỷ niệm anh nhỉ? Đến lúc yêu nhau rồi, em bắt đầu ngồi góp nhặt những kỷ niệm hiếm hoi trước đó. Cứ tạm cho rằng đó là cái tiền đề cho tình yêu của chúng mình, mặc dù mình ko nhận ra điều đó. :X. Giờ em ghi lại vào blog này vậy… Yêu và nhớ rất nhiều!!!
*****
Bây giờ em viết về cái ngày xa xưa, khi bọn mình chỉ mới là bạn cùng lớp thôi nhé…
Cái ngày ấy ấy mà, em vào lớp và ra về, không sôi nổi. Em chẳng phải làm bài tập cùng anh, và tất nhiên là anh khác nhóm em. Em chỉ nhớ loáng thoáng rằng hồi mới vào khoa, anh được người ta ca tụng là thần tượng sống của kí túc về vấn đề chăm chỉ. Hiii, “Cái đứa mà ngồi ở nhà xe bỏ trống học đến khi tắt nắng về ấy, là hắn đấy.” Nói chung thì không có gì khiến cho bọn mình đủ gần gũi để có cơ hội hiểu về nhau.
Rồi một ngày bình thường, T đến bảo với em: “K nó bảo mày là 50.000” Em chả hiểu gì cả. T bảo: “Tại mặt mày khi nào cũng bí xị như mất tiền ấy”. Em phá lên cười, rồi em nói chuyện nhiều hơn một chút với anh, chỉ để kì kèo: “thôi, cho xuống 10.000 đi”.
—–
Những ngày tháng này, em đang có chuyện buồn, em đã nghĩ là không mấy ai biết, và em cũng chẳng bao giờ lại nghĩ là anh biết. Em cứ cố gắng để vượt qua nó, và cuối cùng thì em lại học cách thờ ơ, thờ ơ với những tình cảm giành cho minh. Trong em những ngày đó, anh vẫn chỉ là người bạn cùng lớp, và chắc là trong anh, em chỉ là một cô bé 50.000 và chẳng có gì đặc biệt nhỉ?
Rồi lại một ngày bình thường, bọn mình lên khoa nhận giáo viên hướng dẫn thực tập. Em và anh cùng chung một giáo viên hướng dẫn. Đáng lí ra cũng chẳng có vấn đề gì hết, nhưng lại xuất hiện một vấn đề, rất chi là vấn đề: Cô gợi ý cho em làm tiếp cái bài tập lớn, và cái đó cũng khá lớn, hiii, thế là em rủ anh làm chung. Vậy là hai đứa làm một đề tài.
Em vẫn nhớ hôm đấy, lớp mình liên hoan, xong em về nhà trước, anh đến sau bằng xe đạp. Em có ý định mô tả qua về cái đề tài mà bọn mình sẽ làm chung, nhưng đến lúc nói thì không được bao nhiêu, và đưa luôn cho anh cả một đống lằng nhằng tài liệu, và sau đó thì anh và Hải và P chơi điện tử một lúc rồi về. Hồi đấy đang là mùa mận, em mang mận lên mời anh và H, nhưng rốt cục thì chỉ có em là ăn nhiều nhất, hiii. Và N đến nữa, cuối cùng thì đĩa mận cũng hết.
—–
Thời gian làm thực tập với em đúng là khổ cho anh vì em cứ ốm dặt dẹo. Chắc anh nhìn mà xót xa lắm nhỉ? hjiii, tưởng bở chút, anh vẫn nói là thình thoảng phải tưởng bở chút cho dễ sống mà, đúng không?
Thường thì em mệt là đi nằm, và anh vào phòng thì đánh thức em dậy rồi mới vào làm, thế là có bữa em mệt quá đi nằm, em dán giấy lên màn hình máy tính: “mày đến thì cứ làm đi nhé, tao mệt quá đi nằm đây, đừng đánh thức tao”
(Hồi đấy còn mày tao anh nhỉ?) Nhưng hôm đấy anh không đến. Hôm sau em kể cho anh, anh bảo: “Ngố, đáng ra phải dán ở cửa chứ, cứ vào phòng là người ta gọi dậy luôn rồi mới đến ngồi vào máy kia mà” Ừ nhỉ? Em ngố thật, hiiii….
Hồi đấy, em có thói quen ghi lại các công việc cần làm ra giấy rồi dán linh tinh khắp nơi trong phòng. Còn anh thì cũng luôn ghi ra giấy những viêc cần làm và bỏ vào cặp. Thói quen tốt bây giờ đã bị đánh mất, hiii, và dang được phục hồi.
Hết đợt thực tập, em rủ rê các bạn về quê em, ai cũng hưởng ứng nhiệt liệt, thế mà chẳng có ai đi, cả anh. Anh bận, em hiểu, nhưng cứ thấy buồn buồn… Em viết cho anh một cái mail, vẫn mày tao rất hồn nhiên hiiii, bảo rằng cho anh nợ đến sang năm. Hôm đó em lên phòng anh, thấy mọi người chuẩn bị đề về hè, cứ thấy nao nao, anh thì không về, nhưng cũng phải chuyển ra ngoài vì ký túc đóng cửa. Em cũng muốn ở lại để giúp anh dọn đồ lắm, thật đấy (Nói thật, chỉ với tư cách bạn bè thôi đấy, thanh minh tí
)
Anh ra ngoài rồi, có bữa em đi cùng đến chỗ anh ở để làm gì ấy, anh bảo, xuống ở đầu ngõ đuợc rồi, vì có một mình anh ở nên dẫn bạn gái vào ngại bà. “Đến T tao cũng không giám mời vào”. Tự nhiên bị so với T, thấy hơi tự ái dù biết T và anh thâm niên làm cùng nhóm lâu rồi.
Mà anh biết không, hồi đấy mỗi lần lên xe là anh lại đưa cặp cho em cầm, khiếp, con trai gì mà. Tức lắm đấy nhé
Nhưng thôi, chuyện nhỏ như con thỏ, nếu khong có cái cặp của anh thì em cũng cho cái cặp của em ngồi giữa, hehe,,,
——-
Trước ngày mình đi TN, là thời gian tập huấn. Em thì suốt ngày đi cùng anh. Thật đơn giản vì sau một thời gian thực tập cùng thfi cũng thân thiết hơn, em thì tiện đường qua kí túc và ghé qua kêu anh và anh lại chở em trên chiếc 82 cũ, hiii.. Bọn kia cứ trêu chọc, T thì cứ bảo: “dao này hai đứa mày thân nhau thế” Em cứ cuời phớ lớ. Cũng thình thoảng em thấy ngại, cứ sợ người ta hiểu lầm
. Em thì anh biết rồi đấy, chơi bình thường thì rất thoải mái, nhưng bị gán ghép là mất bạn như chơi. Cái tính rất kì cục phải không anh?
Em nhớ em viết cho anh hai câu thơ:
“Con gái Hà Nội trắng nõn trắng nà – Chồng gọi thì dạ thưa anh bảo gì – Con gái nghệ đen sỉ đen sì, Chồng gọi thì nạt, chơ chi chi rứa hè” Anh cứ hỏi mãi về cái đoạn “chơ chi chi ” Tiếng Nghệ khó hiểu anh nhỉ? (Nhưng giờ anh nói tiếng Nghệ còn hay hơn em
)
Rồi sau này em biết D nó tức tức tại vì đợt đó rủ cả đội đi ăn thì hai đứa cứ thế là cáo về trước. Mà rõ ràng là anh việc của anh, em việc của em, nhưng cũng làm chúng nó nhăn trán: “quái, hai đứa này khi nào cũng dính với nhau” hơ hơ…. Rồi lúc chuyển đồ, anh cũng chở đồ đến nhà D với em. Bọn nó lại cứ chọc, còn em ra sức thanh mình (giờ nghĩ lại thấy việc quái gì mình phải làm thế, nhỉ?
)
Mà giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó hay đi với nhau thật, tập huấn nhé, bê đồ nhé, tiền trạm nhé, rồi chuyện gỉ chuyện gì cũng đi với nhau. Hơ hơ , hơi bị choáng đấy, thế mà hồi đấy mình chẳng có ý nghĩ gì mới lạ nhỉ ![]()
—-
Chuyến xe chở bọn mình chỉ có 5 người, nhỉ? Hôm đó em bị đau bụng. Anh ngồi với T phía sau cứ chọc em nhưng em chẳng cười nổi, chỉ muốn quát thôi. Đang đau mà lị. Đến nơi anh xông xáo làm đường, căng dây phơi. (Ôi, lại nhớ thời gian đó quá!) Mọi công việc đi vào ổn định sớm. Em thì mới bắt đầu sử dụng di động nên rất lóng ngóng, ai hỏi em cái gì thì anh chọc: “N mới tậu được trâu, đừng hỏi gì hết” Tức chết đi được, hiiii…
Đợt tình nguyện làm cho em biết anh vẽ rất đẹp, và biết thêm là anh xuýt nữa thì thi Kiến Trúc. Nếu thế thì liệu chúng mình có gặp nhau không anh nhỉ? hi`. Đợt tình nguyện làm em cũng nhận ra là anh hát rất hay… Và đợt tình nguyện làm em biết được mình được yêu.
Anh còn nhớ chứ, cả đội thì ngủ ở hội trường, nhưng em không quen nên chui vào phòng nhỏ ngủ một mình. Trùm chăn kín mít. Chẳng mắc màn nhưng muỗi không thể cắn được. Hiiii… Em có mang theo nhật kí, nhưng thật tiếc là chẳng biết ghi vào lúc nào, nên chẳng thèm ghi nữa, bây giờ nghĩ tiêc lắm.
Buổi tối sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cả đội lại ngồi vào máy mà net send và cuối cùng là đi họp đổi. Em hay chat chit với anh, ban đầu thì chỉ là vì chỉ có anh với T là bạn cùng lớp nên nói chung thì hay nói chuyện mà thôi. Rồi em chẳng hiểu sao bọn nhóc lại ghán ghép em với anh, rồi cả bọn trong đội nữa, em tức lắm… Nhiều khi bực mình đến mức ghét lây cả anh. Đã có một thời gian em cứ tránh ở gần anh đấy. Em ghét cái kiểu bàn tán của mọi ngưòi, nhất là anh V. Rồi nhớ cái hôm cả đội đi chơi, anh chở em với M, em ngồi giữa, với em là cả cực hình. Lúc về em bắt M đổi chỗ, M chọc em, em cáu quá quát luôn cả nó. Thấy mình cũng lạ thật.
Ngày đó, anh là người được cả đội tín nhiệm. siêng năng, lại hay chạy nên được cái chị em rất khoái khi được phân công bếp núc với anh, mà thật ra là kể cả khi anh không bị phân công việc bếp núc thì anh vẫn là chân chạy của chị em mà, hiii. … mệt không? Nhưng mà vui nhỉ? Sau này anh bảo em: “Có biết tại sao người ta hay xuống bếp không? Tại vì người ta muốn gần mà không biết” Ừ tại vì anh quan tâm đến mọi người nhiều, nên khi anh quan tâm hơn một chút với em thì em chẳng nhận ra, mà thậm chí có nhận ra cũng sợ mình ngộ nhận nên lờ đi luôn.
ANh bảo cái hôm giặt đồ, anh em té nước nhau, anh hạnh phúc lắm, hikkk, thế mà em vì bị anh té nên hồn nhiên té lại thôi,, tại sao em không nghĩ là anh nghịch có chủ định nhỉ
Nếu thế thì em sẽ còn té mạnh hơn
.. Hồi đó thì “hồn nhiên” thế nhưng vẫn là kỉ niệm đáng nhớ của em, và bây giờ nghĩ lại, thấy hạnh phúc lắm anh ạ.
Và chuyện của mình thực sự bắt đầu như thế nào nhỉ?
May mắn là ng Äầu tiên!hehe!
Cuá»i cùng là chuyá»n cá»§a anh chá» bắt Äầu từ Äâu? Hichic
Chuyá»n này em Äc nghe chá» ká» rá»i, váºy mà Äá»c lại vẫn hay! Chắc vẫn còn dài kì chá» nhá»?
Vui lên chá» nha! Bá» hết chán nản Äi nào!
Iu!
Có những ká»· niá»m giản dá» nhất má»c mạc nhất lại là những ká»· niá»m Äẹp nhất cho ta hạnh phúc nhất phải không chá»! Chá» Äang nhá» Äang yêu Äang hạnh phúc thì chá» sẽ vượt qua ÄÆ°á»£c tất cả chá» nhá», cá» gắng chá» nha!
Ngoài lá» “sân cá» má»t tý” em má»i biết chá» có chá»ng he he mà lại 2 chá»ng nữa chứ thik thế! Chá»ng trưá»c cá»§a chỠấy(không biết Äã ÄÆ°a nhau ra tòa chưa)há»i trưá»c á» trá» nhà chú DÅ©ng..em cÅ©ng á» trá» gần Äấy thảo nào thấy 2 “vợ chá»ng ” lượn lá» qua nhà em suá»t chá» còn nhá» không? Lâu lắm em cÅ©ng không gặp chá» Tân!
Khoan khoan, cô Na nói thế thì hoá ra là chú Kiên Äá» ý cô Na trưá»c à? Hi hi, có tưá»ng bá» k0 thế? 😛
Sugoi ne!
@Heo: Có nháºn ÄÆ°á»£c msg off cá»§a em. Nhưng bây giá» má»i nháºn ÄÆ°á»£c 😀 Mấy hôm nay báºn quá, ko có time nói chuyá»n vá»i e ÄÆ°á»£c. Sorry nhá. Cảm Æ¡n em nhìu
@$$$….: Thế à, ngày xưa chá» hay lượn qua nhà em à. Thế mà chá» hông bít 🙂 Bây giá» vẫn song song có hai chá»ng em ạ :d hihi… Thay cái avartar cá»§a em bằng ảnh cá»§a em Äi, Äá» chá» xem mặt em cái. Có thá» chá» Äã nhá» ra em rá»i Äấy. Nhưng không chắc lắm.
@Chá» Thảo: Chá» cứ nói thế…. Chuyá»n Äó nói nhá» nhá» thôi, nói lá»n anh em thiên hạ há» biết em tưá»ng bá» thì em ngại lắm 😀 haha
@a Nghĩa: mochiron!
Na ơi..
Chá» Äá»c cái này trên ttvn rùi.. Tình yêu cá»§a bá»n em dá» thương lắm :X :X Chúc mừng em gái yêu :X
Dạ, hì… Góp nhặt lần 2 chá» à… 🙂 Thanks sis