Viết vào cái ngày sắp đi được nửa chặng đường….

Vậy là tôi đặt chân lên cái đất nước  mặt trời mọc cÅ©ng đã được hÆ¡n 2  tháng. Chuẩn bị cho cái ngày tròn 3 tháng sang đây- chuẩn bị cho cái ngày tôi đã đi được ná»­a chặng đường này, tôi muốn viết một điều gì đó. Về những cảm nhận rất riêng. Có thể một ai đó sẽ bắt gặp họ trong những gì tôi viết, có thể ai đó sẽ không có những cái nhìn giống tôi. Nhưng có thể một ai đó sẽ được thỏa mãn một chút tò mò về cái nÆ¡i mà họ chưa bao giờ đặt chân tới… Không phải  là vấn đề lớn. Điều mà tôi muốn làm là giữ lại cho mình những cảm xúc.

PHẦN 1: KHỞI ĐẦU CHO MỘT HÀNH TRÌNH

1. Lần đầu đi nước ngoài. Trên máy bay.


Ừ, nghe cÅ©ng hoành tráng phết. Lần đầu tiên tôi đi ra khỏi dải đất hình chữ S thân yêu. CÅ©ng là lần đầu tiên tôi đi xa gia đình lâu đến thế. Lâu thật sá»± và xa thật sá»±.  Lần đầu tiên đi máy bay. Vào làm thá»§ tục cÅ©ng trở nên lóng ngóng. Anh nhân viên ở sân bay hỏi: “Em thích ngồi cạnh lối đi hay cạnh cá»­a sổ”. “Lần đầu tiên em đi máy bay, anh thích cho em ngồi đâu thì em ngồi đấy” Và thật may vì anh ấy đã xếp cho tôi chỗ ngồi cạnh cá»­a sổ.
Nhớ ngày bé tôi đã từng nói với một người bạn rằng: “sau này tớ có được đi du học nước ngoài tớ cÅ©ng không đi đâu.” Đứa bạn bÄ©u môi:”đấy là bạn chưa được đi thì nói thế” Bạn tôi đâu hiểu rằng ngày đó … tôi sợ máy bay. Đúng là con nít. Vậy mà giờ đây tôi đang ngồi trên chuyến bay … để đi đến một đất nước xa xôi. Trong máy bay cÅ©ng không khác gì khi tôi ngồi trên tàu, chỉ có điều là sạch sẽ hÆ¡n, lớn hÆ¡n, nhưng chỗ ngồi thì lại hÆ¡i chật. Người ta để sẵn một cái gối và một cái chăn chiên. Tôi có thể nghe nhạc, xem ti vi hoặc là ngá»§. Ngồi cạnh tôi là hai người Nhật, chắc là đi du lịch VN về. Có thể họ là một đôi yêu nhau, cÅ©ng có thể là vợ chồng, mà có khi chỉ là bạn. Tất cả những gì tôi có thể nói với họ là sumimasen mỗi khi  tôi muốn ra khỏi chỗ ngồi (vì tôi ngồi trong cùng). Máy bay chuyển bánh, tôi không cảm thấy sợ và có gì đặc biệt cho đến khi trên màn hình ti vi tôi thấy được đường băng dài hun hút, máy bay tăng tốc và cất cánh… Chính lúc này cái cảm giác xa xôi mới ùa về ngập lòng. Vậy là tôi thá»±c sá»± ra đi, rời xa mọi người trong ná»­a năm… Buổi tối, nhìn ra ngoài qua cá»­a sổ chỉ thấy những ánh điện lung linh, nhỏ dần nhỏ dần rồi mất hút.
Sáng sớm tôi tỉnh giấc nhìn ra bên ngoài, những ráng mặt trời của buổi bình mình làm cho những đám mây trở nên lung linh, cứ như kêu gọi tôi ra chơi với chúng. Chợt nghĩ, giá mà mình đang bay trong không gian ấy thì thật tuyệt. Bay thực sự chứ không phải là ngồi trong máy bay như thế này. Đấy, tôi luôn là kẻ mộng du trước vẻ đẹp của thiên nhiên.
Và rồi độ cao giảm dần, tôi bắt đầu thấy những mái nhà, những cánh đồng những con sông… Và trước mắt tôi là đất nước Nhật Bản… Gần hÆ¡n, gần hÆ¡n chút nữa và rồi máy bay đã hạ cánh xuống sân bay Narita. Chậm một chút so với dá»± kiến. Từ máy bay phải lòng vòng một lúc mới ra được tàu điện để đi đến chỗ làm thá»§ tục nhập cảnh. Bên mình đi bằng xe bus, ở đây là tàu điện tá»± động. Một sá»± khác biệt ban đầu…

2. Nhập cảnh và về trung tâm.


Tôi quên tờ giấy khai nhập cảnh trên máy bay nên hÆ¡i lo lắng. Nhưng ngay khi đến chỗ làm việc cá»§a hải quan thì đã có người đứng đấy phát giấy cho bọn tôi. Sau khi khai một số giấy tờ thì làm thá»§ tục nhập cảnh. Chuyến bay này không đông lắm nên mọi thá»§ tục làm rất chóng vánh. Cả đoàn đi từ Hà Nội tập trung lại một nÆ¡i, đợi đoàn từ TPHCM và một số nước khác đến rồi mới về trung tâm YCK ở Yokohama. Đến khoảng 8h thì chúng tôi rời sân bay trên một chuyến xe bus thẳng tiến về YCK. Trời mưa khiến tâm trạng tôi chùng lại… Tôi không thích mưa và những lúc mưa luôn đem lại cho tôi thứ cảm giác bất ổn, nhất là lúc này tôi đang ở một nÆ¡i hoàn toàn xa lạ. Cuối cùng thì xe cÅ©ng đã về đến YCK. Ngay những thời điểm đầu tiên đặt chân lên đất nước này, đã có những điều làm tôi ấn tượng. Và suốt 3 tháng qua tôi đã kịp đi, nhìn, ngẫm và ghi lại một vài điều.

3. Cảm nhận đầu tiên 


 Äáº¥y là những con phố quá sạch, ngăn nắp. Những con đường rộng rãi. Chiếc xe bus chạy với tốc độ cao. Và trên hết, và muốn nhắc đến đầu tiên là những con người nhiệt tình
 Như anh lái xe bus, một mình sắp xếp đồ cá»§a tất cả mọi người vào khoang xe. Những cái va li ngót ngét 20 cân cá»§a tận 30 con người. Mồ hôi ướt đẫm gương mặt nhưng không một cái nhíu mày. Rồi khi xuống cÅ©ng vậy, một tay cầm ô và một tay dỡ hành lí cá»§a mọi người xuống.
 Tiếp đến là nhân viên cá»§a trung tâm.  Ngay khi xe vừa đến nÆ¡i, mọi người tất tả mang ô và xe đẩy hàng ra để giúp chúng tôi mang đồ vào. Thá»§ tục nhận phòng diễn ra nhanh chóng và thuận lợi. Những nụ cười thân thiện, những giải thích cặn kẽ cho từng câu hỏi luôn khến tôi cảm thấy hài lòng thoải mái.
 Trong suốt 3 tháng qua, tôi còn được gặp nhiều con người nhiệt tình thú vị nữa, nhưng tôi sẽ chưa nhắc đến ở đây

PHẦN2: NHá»®NG CHUYẾN ĐI – KHÁM PHÁ VÀ CẢM NHẬN

….

 

Bỏ rơi cái file này từ hồi đấy đến giờ. Đáng lẽ là sẽ viết xong mới up lên, nhưng lại cứ việc này việc nọ mà quên béng đi mất. Thôi, cái này up lên khi còn dở dang nhưng cứ đưa lên đây vậy. Hy vọng ngày trở về mình sẽ viết được một cái gì đó đầy đủ trọn vẹn về chuyến đi này.

2 thoughts on “Viết vào cái ngày sắp đi được nửa chặng đường….

  1. Bảo là viết để ai đó đọc có thể thỏa mãn một chút về sá»± tò mò về một nÆ¡i mà người ta chưa đến, ấy vậy mà, chưa viết được tí gì 😀
    thá»±c ra cái này cÅ©ng là muốn gom lại cảm xúc rải rác trên cái blog này lại thành một “trại tập trung” thôi T à :D. Cho chúng vào qui cá»§ hÆ¡n một chút thôi :D. Không biết N có hoàn thành được dá»± định này ko nữa Hkhik

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *