
Đêm qua 4h hơn mới ngủ. Tuyết cứ nhảy lóc chóc như đá. Không phân biệt được là mưa đá hay tuyết. Thấy ghê ghê nhưng vẫn vén rèm ngồi xem rồi lại suy nghĩ mông lung. Dở hơi.
Sáng nay mới 8h chuông đã kêu làm giật cả mình. Chạy đi tắt chuông ngủ tiếp. Bụng lẩm nhẩm đau. Rõ chán. Giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi cho đến tận trưa…
Trưa ăn xong về nhận được mail của chồng yêu. Nhưng có lẽ em sẽ không làm theo lời khuyên của anh được rồi. Em nghĩ rằng mọi việc sẽ ổn. Dù sao em sắp về với anh rồi, mọi việc khác chẳng có gì là quan trọng. Tại tính em hay suy nghĩ nên nó mới thế thôi. Em ko dám trách ai cả. Chỉ nghĩ rằng sau này mình nên comment thẳng thắn khi mình không vừa ý, chứ không chờ đến khi rơi vào tình trạng như bây giờ. Nếu giờ comment sẽ không khác gì việc bới lá tìm sâu!
Có những điều em quen im lặng và quên nó đi rồi. Và hơn nữa những điều này nó như là một giá trị ảo. Cái giá trị thật nằm ở mối quan hệ anh với em. Nằm ở những gì em làm cho gia đình thân yêu của em. Trong cái gia đình ấy, em vẫn làm tốt nghĩa vụ của em, vậy là ổn rồi anh nhỉ? Mọi điều ở bên ngoài chẳng là gì đâu…. Vì nó đâu có ảnh hưởng đến cái cuộc sống của em trong gia đình mình.
Một ngày chủ nhật sáng sớm thì tuyết, sau đó thì mưa và gió vẫn rít ầm ầm ngoài cửa…
Thời gian cứ nhẹ nhàng trôi qua
26 ngày nữa em trở về!!!
—–
Nhật ký cho buổi chiều:
Sau một hồi leo lên giường không ngủ được lại xuống nhắn tin cho anh bảo online. Anh online và bảo: Em không thấy mình vô duyên khi phá giấc ngủ của một con người cao quí à :))
Rồi bắt đầu tạo dáng qua webcam để mình chụp ảnh.
Bắt chước bố vợ:

Xong rồi còn nhèm nhèm mình nữa chứ. Ăn quýt mà ko thèm cho mình, tức thật

Đã thế, mình lôi sô cô la ra nhèm nhèm lại:

Haha… Nhèm nhèm chán rồi chồng vác xe đi rửa. Keke… Thôi, chờ chồng về kiếm cái khác nhèm nhèm
Ê Na, Na Äang á» Nháºt à… hay á» Äâu váºy? hihihi dạo này thế Äó bạn bè mất hết thông tin cá»§a nhau
Ừ, Nhật 😀
á»i, Äôi này bao giá» má»i lá»n hả?!!!
hihi… vẫn lá»n Äấy thôi mà chá» 😛