Nếu phải chọn một trong ba thứ trên tôi sẽ chọn nắng. Luôn là nắng!
TẠI SAO KHÔNG LÀ MƯA?
Tôi không thích mưa. Đôi khi ghét là khác. Những ai yêu mưa cũng đừng hiềm khích với tôi làm gì, bởi lẽ, mỗi người có một cảm nhận riêng. Một điều gì đó có thể mang lại tốt đẹp cho một người nhưng chưa chắc cũng mang lại cảm giác tốt cho người khác. Điều đấy thật dễ hiểu.
Tôi thừa nhận, sau cơn mưa, trời rất mát. Mọi con phố sẽ được rửa sạch. Trong cái oi bức của mùa hè mà có một cơn mưa rào thật tốt. Trong cái hạn hán mà trời đổ mưa thì thật tuyệt. Suy cho cùng ta rất cần mưa.
Nhưng về mặt cảm giác thì với tôi, thật ít khi có cái cảm giác tốt khi trời mưa. Khi nào cũng buồn và bất an. Và cái đầu 386 già cỗi của tôi lại bắt đầu suy nghĩ đủ thứ. Hik.. Dual Core còn chẳng ăn ai, 386 mà đòi làm multi process thì làm thế quái nào được. Và nó căng ra, muốn nổ.
Mưa gắn liền với những cơn ác mộng từ bé. Đấy là những khi tôi mơ mình lạc trong màn mưa, không sao tìm được đường về. Nó lặp đi lặp lại khá nhiều lần và trở thành ám ảnh!
TẠI SAO KHÔNG PHẢI LÀ TUYẾT?
Lần đầu tiên thấy tuyết rất thú vị. Vì là con người mà, ai chẳng muốn được 1 lần nhìn thấy một hiện tượng nào đó, đặc biệt là khi ít có cơ hội nhìn thấy. Tuyết không phải là điều đặc biệt. Nó đúng như tôi tưởng tượng. Vào tủ lạnh, cạo tuyết ở trên ngăn đá ra, y chang luôn. Về mặt vật lý mà nói, nó cũng có khác gì đâu.
Có điều khi mà một khoảng mênh mông bao la một màu trắng, công nhận là rất đẹp. Cứ thấy như tầm nhìn mình xa hơn…. Công nhận là đẹp. Nhưng tôi không chọn tuyết vì cái lạnh của mùa đông. Tay tôi tê dại, chân tôi cứng đờ trong đôi bốt.
Tôi không hề ghét tuyết, trừ khi bão tuyết hoặc quá nhiều tuyết gây cản trở giao thông, gây thiệt hại mùa màng. Cài này thì thực ra, mưa, nắng hay tuyết đều có thể gây ra. Thiên tai mà… Nhưng ở đây không bàn đến chuyện đó.
Tôi cũng thích tuyết lắm chứ. Nhất là khi tuyết khô, những bông tuyết rơi rất nhẹ. MÀ thậm chí còn bị gió thổi ngược lên. Đẹp! Cái cảm giác vốc một nắm tuyết ném tung lên cũng hay lắm chứ… Nhưng không gì thắng nỗi cái khiếm đảm về cái sự lạnh. Thật đáng tiếc!!! Vì thế mà khi bắt buộc chọn thì tôi không thể chọn tuyết, không phải vì tôi ghét tuyết.
T vẫn nói “tuyết thì có cái quái gì đâu”. Thì đúng là không có gì, đơn giản là một hiện tượng tự nhiên. Chỉ có vấn đề là ở VN mình ít khi xảy ra hiện tượng này nên gây tò mò mà thôi. Và theo tôi thì thực ra, cái việc có là gì không là do mỗi người thôi. NẾu cảm thấy thú vị thì nó sẽ thú vị, nếu không thì nó sẽ là không.
Tôi thấy may mắn vì năm nay ít tuyết. Chỉ đủ cho tôi được nhìn thấy, được bước đi trên tuyết. Đủ cho tôi thấy được cái đẹp của nó. Đủ để cho tôi hình dung ra được điều mẹ kể về nước Nga trong những ngày tuyết khi tôi còn 5 tuổi. Đủ cho tôi biết tôi thích nó nhưng không thể lựa chọn nó 😀 Đủ để cho một bữa tiệc cuối năm trở nên đáng nhớ hơn. Thế thôi.
VÀ VÌ SAO LẠI LÀ NẮNG.
Đầu tiên, lý do đơn giản là bắt chọn 1 trong ba, 2 cái kia không chọn thì tất nhiên chọn cái còn lại :D. Nhưng thực sự là tôi thích nắng! Cảm giác tươi vui luôn đính kèm vào một ngày nắng. Nắng rực rỡ, nhảy nhót khiến mình cũng như muốn nhảy cùng. Tôi thích cái màu vàng của nắng, mặc dù có khi làm tôi chói mắt. Nắng đôi khi làm cho không khí trở nên nóng quá mức, nhưng tôi không sợ nóng, tôi chỉ sợ lạnh.
Nếu đang buồn một điều gì đó trong ngày nắng, tôi sẽ lựa chọn đi ra đường, trước đây là đạp xe, sau này là đi xe máy thật chậm (hik, hơi bị tốn xăng :D) dưới những con đường rợp bóng cây.
Thích nhất là khi nắng không phải mang áo mưa. Chỉ cần cái mũ lưỡi trai là ok rồi 😀 (Cái vụ tất tay, bịt mặt thì hikhik… khi nào e nhớ thì e dùng vậy :D) Ghét nhất những ngày mưa mà phải đi đâu, khi nào cũng kè kè áo mưa, rồi ướt loét choét nữa chứ. Thảm hại không tả được. 😀 Vậy mà khi nãy quên mất.
Nắng cũng không phải là một điều đặc biệt, đơn giản nó mang lại cảm giác vui vẻ cho bản thân tôi mà thôi. Tôi luôn có cảm giác mình được chào đón trong một ngày nắng. Bởi vậy mà tôi chọn nắng.
Và nói rộng ra tí nữa thì, trong bất cứ trường hợp nào, tôi sẽ lựa chọn cái nơi mà tôi được chào đón.
Nhắn ai đó: Thực ra U đã từng băn khoăn trong sự lựa chọn, cho dù U biết nơi nào U được chào đón nồng nhiệt nhất. Chính vì sự băn khoăn ấy mà cuối cùng cái nơi vẫn luôn mở rộng cửa đón U giờ đã khép lại… Cuộc sống là thế, nên biết nơi nào ta được chào đón. Và sau đó hãy có một sự lựa chọn dứt khoát. Ta thích nhiều nhưng đôi khi chỉ được chọn một mà thôi.