
Cái chuyện sau đây viết tuần trước. Nhân hôm nay hàn huyên với em Nga, nhắc đến cái sự tự ti của mình nên muốn post nó lên. Còn về ngày hôm nay, một ngày rất vui, có lẽ mình sẽ có một entry riêng, vì thực sự mình đã rất vui.
…
Câu chuyện về ngón chân bị tật và sự tự tin
Nó là một con bé mà cái sự tự tin nó bé như con kiến. Đi đâu nó cũng thu mình lại., không buồn mở lời nếu không ai hỏi nó. Mà lạ, cấu tạo cơ mặt khiến cho cái mặt của nó lúc nào cũng buồn thế thảm. Có lẽ, lúc nó thả lỏng là khi mặt nó lại thể hiện chính xác một gương mặt buồn. Nó thấy mệt mỏi mỗi khi cứ phải gồng mình lên để… cười.
Cái tự tin của nó ngày càng bé khi nó càng lớn lên, khi nó nhận ra nó không xinh đẹp như những đứa bạn cùng trang lứa. Có ai đó khen nó có duyên, có ai đó khen nó có gương mặt phúc hậu… Tất cả vẫn không đủ hơi để thổi cho qủa bóng mang tên tự tin trong nó có thể căng lên thêm một chút.
Nó vẫn được tiếng học tốt trong trường phổ thông. Thậm chí ngày đó những cậu trai tỏ ra thích chơi với nó cũng không ít. Thời đấy, ở cái tuổi dưới 15 các cậu trai chỉ quan tâm đến nhứng bạn gái học khá mà không quan tâm nhiều đến việc cô bé đó xinh không. Nhưng cũng ở tuổi dưới 15, các cô bé không hề biết điều đó. Bởi vậy, một con bé học khá như nó vẫn không tự tin về mình.
Lên đại học, trong một đêm Noel, nó đi chơi cùng lũ bạn cũ. Một thằng bạn đã thẳng thắn: “Cậu là một đứa bạn tuyệt vời nhất trong những người bạn tớ có, nhưng có lẽ không phù hợp để làm một người yêu.” Mặc dù chưa bao giờ nghĩ đến việc nó sẽ yêu một ai đó nhưng có một nỗi buồn nhẹ nhàng bay qua, đậu lại trong lòng nó. Và rất tiếc khi quả bóng tự tin lại xẹp xuống thêm một chút.
Có người bảo rằng yêu nó. Yêu nhé, chứ không phải là thích, cũng không phải chỉ là quí mến như một người bạn thông thường. Nó không tin. Nói đúng ra là không dám tin. Thậm chí, nó cảm thấy thật đáng thương cho cậu ta nếu cậu ta đến gần nó. Và bởi vậy, nó coi đó là một câu đùa. Cái cách nó làm khiến cho ai đó cảm thấy đau, nhưng rõ ràng sự tự tin của nó không đủ lớn để biết cách xoa dịu nỗi đau của người khác.
Nó có một ngón chân bị tật. Là tật bẩm sinh nhưng mãi khi lớn lên một chút nó mới để ý đến. Từ khi phát hiện ra điều đó, nó tìm mọi cách để che đậy khuyết tật của mình. Thỉnh thoảng nó dùng cách nhắc đến điều đó như một cách bông đùa để che đậy sự thiếu tự tin, nhưng bản thân nó thì không tự tin lên thêm một chút nào cả. Những đôi dép nó đi luôn che kín hầu hết các ngón chân và dù có cố tình để ý, người ta cũng không thể thấy được ngón chân bị tật của nó. Đến những nơi mà nó nghĩ mình sẽ phải tháo dép thì chắc chắn nó sẽ mang giày. Để làm gì ư, để nó có thể mang tất. Đôi tất luôn gắn với chân nó ở những nơi như thế. Và nó cảm thấy đi lại thoải mái hơn.
Rồi cũng đến lúc nó biết yêu và được yêu. Một người không bao giờ dùng từ có duyên hay nhân hậu để nhận xét về nó. Một người mà dám nhìn thẳng vào mặt nó, mỉm cười: “Cái miệng là cái xấu nhất trên mặt em” “Nhưng nó rất đặc biệt. Anh thích!” Anh nói tiếp.
Tình yêu thật kỳ lạ, bởi nó có thể nói với người nó yêu về sự mất tự tin của nó. Về việc nó không xinh đẹp, và cả về việc ngón chân bị tật. Anh nói: “Em không phải mất tự tin về điều đó. Một gương mặt đặc biệt, ấn tượng thì vẫn hơn một gương mặt xinh đẹp. Còn về chuyện ngón chân, chẳng có bàn chân nào giống bàn chân nào. Đó không phải là ngón chân bị tật, chỉ đơn giản nó là ngón chân bé hơn các ngón khác mà thôi.”
Một lần đi mua dép, nó nhìn thấy một đôi dép rõ đẹp, nó mê mẩn, nhưng nó biết rằng nếu đi đôi dép ấy, người ta sẽ nhìn thấy ngón chân bị tật của nó. Ngoại trừ điều đó thì tất cả đều hoàn hảo. Nó thử đôi dép đấy với cảm giác thèm muốn, tiếc nuối. Đột nhiên anh nói: “Em đi đôi dép này rất đẹp. Mua nhé” Nó ngại ngần: “Nhưng mà…” Anh lại nói tiếp: “Có sao đâu. Rất đẹp mà”. Và cuối cùng, lần đầu tiên từ khi biết chân mình bị tật, nó đi một đôi dép mà nó thực sự thích, đồng nghĩa với việc, nó không thể dấu ngón chân bị tật của nó.
Kỳ lạ thay, nó rất tự tin từ khi đó. Nó thấy thoải mái khi không phải che che đậy đậy khiến cho ngón chân của mình trở thành một kẻ đáng thương. Nó tin rằng cho dù bàn chân có bị tật thì vẫn xứng đáng để được khoác lên mình đôi dép điệu đà. Tin rằng cho dù bạn không phải là người con gái xinh đẹp thì vẫn có người thấy được sự đặc biệt của bạn.
Giờ anh là chồng nó. Mỗi khi công việc căng thẳng, mất tự tin, nó lại vùi mặt mình vào lòng anh. Đôi khi chỉ cần nghe anh nói rằng: Em làm được, là nó tin rằng nó làm được. Anh luôn là niềm tự tin của nó. Từ khi bắt đầu yêu cho đến tận bây giờ!
To cung la 1 dua thieu tu tin nhu cau. Nhung doc entry nay xong to thay tu tin duoc 1 ti va tin vao nhung dieu tot dep o ngay mai nhu cau da noi voi to i!!!!Hanh phuc nha!!!
Mong chá» sẽ mãi tá»± tin và hạnh phúc như thế này,chá» nhé 🙂
Mong chá» sẽ mãi tá»± tin và hạnh phúc như thế này,chá» nhé 🙂
Mong chá» sẽ mãi tá»± tin và hạnh phúc như thế này,chá» nhé 🙂
Mong chá» sẽ mãi tá»± tin và hạnh phúc như thế này,chá» nhé 🙂
Bài viết dễ thương. Ông xã đọc xong chắc cảm động lắm.
Chúc bạn luôn hạnh phúc.
Dạ, cảm ơn chị ạ 🙂 hí hí