Không chỉ có niềm vui…

“Ai mà vậy nhỉ, không giống bố mình :D”
*

Tôi đã mong ngày con tôi đầy tháng biết bao nhiêu. Bởi nghĩ rằng, ra ngoài tháng, con sẽ cứng cáp hơn, và tôi sẽ cảm thấy yên tâm hơn…

Bây giờ con đã một tháng hai ngày, tôi mới có thể ngồi nghĩ về 1 tháng qua. Một tháng không chỉ có những niềm vui.

Không chỉ có những niềm vui vì còn có cả đớn đau.

Giờ nghĩ đến những cơn đau khi co dạ con tôi vẫn còn rùng mình. Tôi không khóc khi đau đẻ vậy mà những cơn co dạ con sau đẻ làm nước mắt tôi chảy dài. Chưa bao giờ tôi đau như thế.

Giờ nghĩ đến những bước đi rệu rạo, thở không ra hơi, nói không nổi mỗi lần phải đi tôi vẫn còn sợ. Đã có anh vững chãi bên cạnh, nhưng những bước đi ấy vẫn là nỗi ám ảnh.

Không chỉ có niềm vui vì còn có những lo âu.

Từ khi con được về bên cạnh tôi, trong lòng tôi luôn nơm nớp vì sự an toàn của con. Ai cũng bảo tôi cố gắng ngủ khi con ngủ, nhưng tôi gần như không làm được. Tôi cứ chong mắt nhìn sang hình hài bé nhỏ nằm cạnh mình. Mỗi cái trở mình của con cũng làm tôi lo lắng. Tôi theo dõi nhất cứ nhất động của con, không dám rời mắt. Ngày đầu chưa có sữa, cho con bú sữa ngoài. Nó bú ngoan lắm, nhiều lắm, nhưng tôi cứ nơm nớp lo nó sặc sữa. Tay tôi trở nên lóng ngóng hơn bao giờ hết. Tôi sẽ hoảng lên khi con khóc mà chưa tìm ra nguyên nhân…

Về nhà, mỗi lần bà ngoại tắm cho con, tôi lại sợ nước vương vào rốn, cứ luôn miệng nhắc, mà giờ tôi nghĩ, chắc mẹ tôi phải kiên nhẫn lắm để không quát tôi.

Rồi con chậm rụng rốn, người tôi cứ hoảng lên.

Rồi con vàng da mãi không hết, tôi cũng hốt hoảng. Và cuối cùng vẫn quyết định mang con đi khám cho dù mọi người đều bảo không sao, kể cả bác sỹ quen, hỏi qua điện thoại.

Không chỉ có niềm vui mà còn có những mệt mỏi.

Có thế là vì những đau đớn, những lo âu khiến tôi stress, nhưng cũng có thể là những lý do sinh học. Tôi đã nghe nói đến stress sau sinh vì thay đổi hocmon nhưng giờ tôi mới hiểu. Hai tuần đầu sau sinh là thời gian stress nặng nề nhất. Lúc nào tôi cũng chực khóc và cảm thấy mệt mỏi cùng cực. Tôi luôn tự động viên mình: Mình thật giỏi khi sinh được một em bé, và giờ đây mình đang hạnh phúc vì được làm mẹ. Đúng là hanh phúc thật, nhưng cái cảm giác bất an và hoảng hốt vẫn luôn thường trực. Có thể là vì sự giao tiếp bị hạn chế nên cảm thấy vậy nữa.

Sáng sáng, tôi mở máy tính và bật nhạc, online yahoo, sau đó lại quay về giường nằm cùng con, chăm con… Tôi không được ngồi máy tính nhiều nên thật sự xin lỗi vì rất nhiều tin nhắn tôi không trả lời được. Tôi chỉ muốn để máy online để có cảm giác mình đang được ra ngoài với mọi người mà thôi. Đó là cách mà tôi giải tỏa stress. Cũng có tác dụng một chút.

***

Giờ đây, tôi đã bắt đầu quen với việc nhận biết con muốn gì? Tiếng khóc của nó không còn làm tôi quá hoảng hốt. Một tháng qua cũng giúp tôi biết rằng anh yêu tôi nhiều lắm. Một tháng qua giúp tôi hiểu để làm mẹ thật không đơn giản. Một tháng qua giúp tôi trưởng thành hơn nữa.

Và có trải qua những đớn đau, lo âu và mệt mỏi ấy, tôi càng trân trọng hạnh phúc mà tôi đang có: một đứa con, và tôi – một người mẹ vừa được sinh ra.

:X

5 thoughts on “Không chỉ có niềm vui…

  1. em Æ¡i, bạn Moon nhà chị bị vàng da sinh lý từ lúc đc 6 ngày đến tận 2,5 tháng cÆ¡. bác sÄ© cÅ©ng bảo bt. nên yên tâm đi nha 🙂 chúc mừng con gái đầy tháng 😛

  2. chị đã vượt qua 1 chặng đường đến đến bước thiêng liêng nhất cá»§a phụ nữ,chị đã làm mẹ,điều mà chị vẫn khao khát bây lâu.Chúc mừng chị yêu thương!
    Em vẫn biết những ng mẹ trả thường vẫn mắc chứng stress sau khi sanh,cố lên nào chị,rồi sẽ ổn thôi,chị sẽ bận rộn với bé vô cùng và chả có time để nghÄ© rằng mình có stress hay không nữa đấy 🙂

  3. cai cam giac nay thi em cung co chi a!bay gio chi da tro ve binh thuong chua?Em thi bi tinh trang do keo dai hon 2 thang co…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *