Chuyện 1:
Dạo này sao thế nhỉ, cứ chuyện gì động đến anh bạn thì là không suôn sẻ. Đểu thật. Cứ phải có bức xúc mới có chuyện để nói với nhau thì phải
Chuyện 2:
Đi làm về tí nữa thì tai nạn. Điên cái thằng đi trước mình quá. Lạng lách cho lắm vào. Hắn ko ngã, nhưng người khác vạ lây.
Chuyện 3:
Như sắp cưới, bức xúc mấy chuyện, gặp mình để xả. Xả rồi chắc là cũng thoải mái hơn nhỉ. Dù sao, đến hôm chụp ảnh cưới phải thật tươi nhé. Không thể có cái chuyện “mình vẫn đi nhưng không biết sẽ đến đâu” đâu nhé. Phải lạc quan và nhìn vào những điều tốt đẹp. Như vậy sẽ ổn.
Chuyện 4:
Lại có người hỏi mình làm thư ký giám đốc à. Ặc ặc. Cái bọn bạn của mình không hiểu lấy cái thông tin này từ đâu nữa. Pó tay toàn tập! Mình phải nhắc lại là: Chức danh của tớ bây giờ là NHÂN VIÊN LÂP TRÌNH. Ặc ặc…
Chuyện 5:
Viết mail cho chị. Mình thích đọc mail và viết mail (thư tay cũng thích). Mình còn 2 hộp các tông toàn thư tay của bạn bè. Nhắc đến thư vẫn cú cái bọn yume làm mình mang tiếng vứt cái riêng tư đi lung tung. Mà trong số cái riêng tư đó, có một cái mail viết về anh trai mình, cái đó nhiều người biết mới là khủng khiếp. Hy vọng trong vòng 3-4 ngày thì chưa ai kịp vào đọc. (vì lúc đó đã thử search trên google nhưng ko tìm đc trang đó của mình). Sau này phát hiện ra cái mail thông báo đã chuyển blog thành công. Hy vọng là anh tìm ra cái blog đó vì cái thư này chứ ko phải do search ở đâu đó.
Lại chuyện viết mail cho chị. Thấy vui. Đôi khi cũng thấy buồn cười, vì mình cứ nhưu trẻ con. Thích những thứ thật ngộ.
Chuyện 6:
Tự nhiên đau hàm bên trái. Nhai mạnh tí là đau nhói. Hồi trước hình như bị một lần ở hàm bên phải, bị mấy ngày thì khỏi. Lần này lại bị. Mà ngáp cũng đau. Nhai cũng đau. Điên thế chứ. Mình rất sợ quai bị, nhưng chắc là ko phải. Chắc là vấn đề gì đó liên quan đến giây thần kinh thôi
Chuyện 7:
Cả nhà đang ngồi nói chuyện rôm rả, tự nhiên Titi ngã oạch, đập đầu xuống sàn. Mình sợ chết khiếp. Nhưng hắn kịp ngồi rồi mới ngã, nên chắc ko sao. Giờ khò khò rồi. Hôm nay bà ngoại mua cho 20 cái quần dài vì đợt rồi muỗi toàn đè Titi cắn, chân cứ gọi là chằng chịt. Mẹ thì muỗi ko cắn toàn cắn Titi. Tức quá. Mà Titi mặc quần dài trông rất ra dáng người lớn nhá. Trông chân cũng dài phết ý. Há há….
Nói chung, mẹ rất mệt mỏi với công việc với các mối quan hệ bên ngoài, nhưng về nhà gặp Titi là mọi mệt mỏi tan biến hết.