Kỷ niệm cũ

Tự nhiên nổi hứng lôi mấy hộp thư cũ ra đọc lại. Rồi lôi lưu bút lớp ra đọc lại. Tự nhiên lại nhớ bao nhiêu là thứ…

Đọc lại thấy bọn bạn mình toàn bốc mình :D. Chắc là chúng nghĩ thế thật (tự sướng). Nhưng giật mình, có vài điều mình quên. Đọc mà không biết chúng nó đang viết về điều gì. Chết thật, mình chóng quên thế sao.

Trong sổ lưu bút của mình, Đồng là đứa viết dài nhất. Mà phải rồi, mình ưu ái dành cho 3 đứa của nhóm Hương Đầu Mùa nhiều trang nhất  (với lời dọa dẫm là phải viết kín 😀 há há). Nhưng Minh Ngựa rất khôn lỏi, nó dành nguyên 1 trang và bảo: “Na hãy làm tặng 2 đứa mình một bài thơ ở trang này nhé”. Eo ơi, đểu mà không ai làm gì được. Ha ha ha… (Nhưng khổ cái thơ mình không làm được theo yêu cầu, thế mới đau)

Đồng viết: “Na còn nhớ hồi lớp 11, Na đã bị gán ghép với  Sơn, Minh…? Chắc là quên sao được. Bọn con trai thường nói  Na thích  Sơn. Chỉ duy có mình là không có ý nghĩ đó và Na có biết mình thường nói với mấy đứa đó ra sao không? “Bây đừng có nhầm, Na có tính hay quan tâm bạn bè chứ không có ý tưởng gì khác” Không biết mình đúng hay sai nữa, những trong đầu mình luôn như thế. Quả thật, Na rất hay quan tâm bạn bè đấy, nhất là những người hơi hơi đặc biệt và cũng hay “Ngông” trong lớp nữa“. Lâu rồi không còn nhớ đến cái vụ này nữa, hôm nay đọc lại mới nhớ. Thế đấy, mình toàn bị nói là thích người này người nọ. Há há… Eo ơi, đúng là cái đầu của thiên hạ thật không nghĩ được cái gì cho trong sáng hơn :)). Mà cũng buồn cười, sau một buổi mình ngồi nằn nì Sơn đi chơi với lớp, tự nhiên được tiếng là thích  Sơn. Ặc. Mình tí ngất. Hahaa… Thế thì làm gì mà người ta chả cau có. Để rồi sau đó lại bảo người ta là bà chằn. Kekee.. Anyways, lớp mình ạ, Na rất nhớ cái biệt danh bà chằn lửa, vì lâu lắm rồi, phải đến gần 10 năm rồi, không ai gọi Na thế cả. :(. Mà cái bạn  Đồng buồn cười ghê, nghĩ đúng thì phải chắc chắn đúng chứ, sao lại ko biết sai hay đúng.  :)). Giờ thì biết quá rồi nhỉ, hí hí…

Ngồi đọc lại lưu bút lớp, lại nhớ ra nhiều chuyện thế chứ.

Nhớ cái nhóm HĐM, thật ra là viết tắt của 3 cái tên Hằng  Đồng  Minh. Nhưng mình đặt cho nhóm cái tên là Hương Đầu Mùa. Mình chỉ là một người bạn cùng lớp, hay chơi với 3 bạn. Nhưng mình luôn đứng ra bảo vệ các bạn trước những dư luận không tốt. Mình vui khi thấy các bạn thân thiết. Mình buồn khi các bạn giận nhau. Còn nhớ có một lần xóm nhà lá giận nhau, mình cũng đã viết bài thơ “Thế là…”

Thế là quen nhau và thế là thành bạn

Xóm trọ ơi đã gắn bó những mái đầu


Thế là thân nhau và thế là tri kỷ

Xóm trọ ơi tình thân mãi dạt dào


Thế rồi giận nhau và thế rồi thầm khóc

Xóm trọ ơi sao tiếc quá những ngày


Thế rồi nhớ thế rồi không giận nữa

Xóm trọ ơi ngày mai xa cách rồi


Thế rồi phượng thế rồi ve và thế là hè đến

Xóm trọ ơi xin nhớ mãi nơi này


Phượng cháy đỏ rạo rực bao kỷ niệm

Khúc tình ca ve hát hết lòng mình


Và thế là tất cả thành kỷ niệm

Mãi muôn đời kỷ niệm khó phôi pha.

Rồi mình nhớ đến  Minh, nhớ đến cái tật giận dai của mình. Hehee…. Mà hóa ra, giờ mình vẫn thế. Vẫn giận dai :)) nhưng không thù dai. Nghĩa là hết giận thì thôi chứ không thù =)). Há há há… Minh bảo, nếu giận nhau một lần nữa, mình sẽ làm lành trước. Hơ, hồi đó rồi sao mà làm lành nhỉ, chả nhớ :)).  Nhưng biết chắc một điều, giờ mình không còn cơ hội mà giận nhau nữa đâu Minh ạ. (Có thể đó là một thiệt thòi cho mình, vì sẽ không được biết cái cách mình sẽ làm lành sớm với mình nó như thế nào :P) Hôm trước Minh gọi điện bảo sắp cưới. Chắc vợ Mình không giận dai như mình đâu nhỉ, hihi…. Ngộ quá, cứ nghĩ đến cái vụ giận dai, mình lại buồn cười quá đi mất. Mà nói thật là giờ, không nhớ nổi lý do giận nhau nữa  Minh ơi. Thế mới tệ.

Nhưng bài thơ này thì mình viết cho cái vụ đó

Xí xóa

Thôi bạn nhé những giận hờn cau có

Xí xóa nha, mai mình xa nhau rồi

Hãy trao nhau những nụ cười thân thiện

Để bớt buồn trong giờ phút chia tay


Thôi bạn nhé những giận hờn cau có

Nhận đi mà, lời xin lỗi thiết tha

Nhận đi mà, bài thơ còn bỏ ngõ

Lời để tặng từ lâu hóa vội vàng


Thôi bạn nhé những giận hờn cau có

(Người ta bảo cau có sẽ mau già)

Tôi mãi mong bạn luôn vui, trẻ

Dù đã nhiều lần, tôi kêu bạn bằng… bà


Thôi bạn nhé những giận hờn cau có

Ừ, nhưng mà thế mới nhớ nhau lâu

Thì thôi được, cứ giận hờn cau có

Nhưng bạn ơi… chút xíu nữa thôi nha.

T12-1999

Nhưng nhớ tới Minh bằng một hình ảnh rất đẹp. Đoán đi, đó là hình ảnh nào nào :D. Đấy là năm lớp 11, cái đêm chúng ta tham gia diễn đàn Thanh Niên sống đẹp. Hì. Na rất thích con trai mặc áo trắng và đóng thùng  😀 Kekee…  Nên hình ảnh của  Minh hôm đó đã rất đẹp trong Na. Đáng tiếc là thời gian của diễn đàn bị rút gọn -> chỉ mỗi  Na trình bày tham luận. Hôm đó Na đã bị Minh lừa. Minh bảo Na cứ phát biểu trước rồi Minh sẽ thương lượng để được tham gia. Nhưng có phải đâu. Minh biết là chỉ được 1 người lên nói mà. Nếu là Minh chắc là lớp mình sẽ được nhiều hơn giải 3 rồi đấy. Hehee, vì Na ít khi phát biểu trước đám đông mà. Lại toàn các anh chị sinh viên nữa. Nghĩ lại vẫn thấy Minh hơi bị ác :mrgreen:

Chà, cũng 10 năm gần trôi qua rồi nhỉ. Thời gian sao mà vô tâm đến thế chứ. Hay là chính chúng ta vô tâm? Đôi khi ngoảnh lại, thấy mọi thứ đã xa quá rồi…

Viết vào đây bài thơ Như chép tặng (theo đúng màu chữ bạn viết trong lưu bút luôn :D)

Vọng miền Trung

Lê Thu Thủy

Da của nắng và tóc của gió

Ta – con gái miền Trung

Yêu được ta không Hà Nội

Hồ Tây loang loáng chiều thương…

Tóc rồi liễu và da rồi sương

Rồi “đâu, đấy, nhỉ, sao” mà thôi “mô, tê, răng, rưa”

Giọng mình nghe nhừa nhựa

Chỉ đủ vừa tai

ai – ta ơi

Mà nhắc nắng miền  Trung giờ hiểu mình ngại lắm

nhắc gió miền  Trung giờ biết mình hãi lắm

Xa quê sao mình không thương quê???

Thêm bài nữa.

Lớp toán

Lớp toán mà con gái 8 đứa thôi

Con trai vẽ tặng chúng mình cái bát

Đáp lại lời hai mươi bảy giọt nước

Vẽ thêm vào dành tặng lũ con trai


Lớp toán mà con gái 8 đứa thôi

Con trai bảo hai lập phương lên nhé

Rồi giật mình ba mủ ba ừ nhỉ

Con trai lớp mình đầy đủ chẳng thiếu ai


Lớp toán mà con gái 8 đứa thôi

Nhưng vẫn tự hào được cưng nhất khối

Con gái thử xem nghỉ học một buổi

Sẽ làm con trai nhớ đến vô cùng


Lại thêm bài nữa :mrgreen: Bài này là hình như hồi báo Toán học tuổi trẻ thi xem ai điền từ vào chỗ trống hợp lý nhất, hay nhất.  Chẳng biết người ta điền thế nào, mình điền thế này :D.

Hãy lũy thừa những niềm vui

khai căn đi hờn giận

Cùng chia ngọt sẻ bùi

Để nhân thêm tình bạn

Nỗi nhớ là vô hạn

Luôn hội tụ về tim

Tuần hoàn theo năm tháng

Vẫn vẹn nguyên nghĩa tình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *