Đó là bài hát đầu tiên mà em được nghe anh hát. Thật ra anh bảo đó không phải là bài đầu tiên, nhưng tại vì trước đây em đâu “thèm” để ý đến anh đâu, nên những gì liên quan đến anh, nó ko được lưu lại trong trí nhớ. Há há há…
Chỉ biết rằng tim em đã bắt đầu chao nghiêng chao nghiêng khi nghe bài hát này.
Không biết phải vì anh hát hay, hay vì “Ở đây có bếp lửa hồng và nơi đây có mối duyên nồng.” và em tự suy diễn mông lung. Những cảm giác vừa nhẹ nhàng, vừa rạo rực. Thật khó mà diễn tả bằng lời anh nhỉ?
“Ngày anh đến ấm lại mùa đông giá lạnh mịt mờ
Ngày anh đến cánh hoa vườn em ngát hương.
Sẽ không còn, những u buồn.”
Nó rất đúng với hoàn cảnh của em lúc đó nhỉ :P. Chính anh đã đem lại nụ cười cho em. Đem lại cho em một trái tim biết yêu thương nhiều hơn nữa, và cho em hiểu rằng mình đang được yêu.
Nhớ lại những ngày ấy, sao lòng em lại xuyến xao đến vậy. Và ngạc nhiên nữa, tại sao em đang rất bực mình với anh vì bị mọi người gán ghép, vậy mà tự nhiên, em lại có thể xao lòng để rồi… bây giờ chúng ta có. …. Titi 😛
Anh còn nhớ không, nhớ bức tranh lũ trẻ vẽ tặng em và anh. Vậy mà lúc anh để nó lên desktop, em đã giận và bắt anh gỡ đi. Và rồi, nó bị xóa mất. Sao lúc đó mình không giữ lại nhỉ. Hehee.. Bởi vì đâu nghĩ rằng đó lại là một điều gì đó như là sự bắt đầu đâu.
Anh còn nhớ không, cái hôm em lỡ lời (hay cố tình nhỉ :D) làm anh giận. Anh không thèm nói câu nào. Và làm việc gì cũng ko nhờ đến em. Toàn nhờ bạn Trang hoặc các em học sinh. Đó là lúc em cảm thấy nhớ anh và cảm thấy xa xôi cho dù anh hiển hiện trước mặt. Em lại thêm một lần khẳng định trái tim đã lỗi nhịp trước anh.
Anh còn nhớ cái đêm trước khi chúng ta trở về Hà Nội. Sau khi nói chuyện với anh, em rất nhiều cảm xúc. Một chút vui nhận thấy sự nghiêm túc ở anh. Một chút lo lắng vì không biết những tình cảm chớm nở ấy có phải chỉ là lửa gần rơm không. Một chút buồn vì bản thân em và cả anh đều không xác định được một điều gì chắc chắn. Và một chút băn khoăn khi nghĩ về một vài chuyện đã qua…
Và anh còn nhớ, chuyến xe bus trở về Hà Nội? Anh nhớ không? Tại sao tại sao thế. Em còn nhớ hôm đó anh mặc cái áo phông trắng. Tại sao em lại thế nhỉ? T ại sao? Tại duyên số chúng mình :P. Ha haa….
Ôi thôi, em nhớ tiếp vào ngày mai nhé. Nhớ thêm nữa thì em khỏi ngủ luôn mất. Èo ơi, hồi hộp cứ như vừa biết yêu vậy =)).
Yêu anh. :*
Nghìn trùng xa ai còn vấn vương sông hồ
Mà nơi đây, bỗng dừng bước phiêu du.
Ở đây có bếp lửa hồng và nơi đây có mối duyên nồng.
Cũng nơi đây em đang chờ anh xây mộng kết tơ.
Ngày anh đến ấm lại mùa đông giá lạnh mịt mờ
Ngày anh đến cánh hoa vườn em ngát hương.
Sẽ không còn, những u buồn.
Chúng mình mãi gắn bó suốt đời nhau.
Ngày anh đến với em. Gió cũng hát lao xao.
Cùng đàn én trong vườn xuân.