Phi vụ 1:
Mẹ đang ngủ, tự nhiên nghe bố kêu: Ối zời ơi
Mẹ choàng tỉnh
Bố, bế Titi chạy vào
Mẹ tròn mắt
Ơ, vừa mới dỗ Titi ngủ lại mà
Hóa ra
Nàng ta im im cho mẹ ngủ
Rồi nàng ta lẻn xuống giường
Và sang phòng khách
Nơi đó bố đang xem đá bóng.
Cho dù, trong phòng bố mẹ điện tắt hết
Lúc đấy đã quá nửa đêm.
Phi vụ 2:
Trên đường đi làm về, bố sực nhớ ra điều gì: Ối zời ơi, quên mất
Mẹ: Há, chuyện chi anh
Bố: Kể em nghe chuyện này
Chiều nay đi học, em H oang oang kể với bọn ở lớp: Đêm qua 2 rưỡi sáng mà anh Kiên còn gọi điện cho em hát bài con cò bé bé
Hóa ra, chả hiểu sao cái giờ đó nàng Titi tự nhiên mò dậy, lấy điện thoại của bố. Bấm kiểu gì gọi cho cô H xong cứ thế hắn hát hết bài Con cò bé bé
Mẹ tí xíu là lăn xuống đường vì cười
Mẹ bảo: May mà Titi còn hát, chứ Titi gọi xong im lặng thì bố chết
Bố về kiểm tra history, đúng là có một cuộc gọi cho cô H lúc 2h31ph sáng.
PS: Cô H còn hỏi bố là Titi mấy tuổi rồi mà hát giỏi thế. Há há
Ha ha ha … vui quá !
Đúng là bao nhiêu chuyện vui bất ngờ ha.
Nhớ hồi nhỏ Petit nhà chị nửa đêm dậy bấm máy nghe đọc chuyện, mãi mấy hôm chị mới phát hiện ra, lúc đó mắt bé đã thâm quầng rồi.
Hihi. Về kể cho mọi người nghe, ai cũng cười nôn ruột.
Hôm qua bố đùa: Titi đâu, ra đây bố đánh đít. Thế mà hắn ta cứ tỉnh bơ bơ. Trông “đểu” cực chị ạ 😀
Giờ cũng biết “đểu” rồi nè :))
ke ke
“Đểu” nhỉ =))
Hơ em dùng từ này lâu rồi (từ hồi học đại học lận) =)) Ở nhà Titi toàn bị bố mẹ kêu là đểu và bựa thôi 😛
Nice!
đọc truyện chơ, hii…
bố Kiên h bị mang tiếng rồi =))