Là cô giáo tấm lòng em rộng mở
Giọng Êm sao khi cất tiếng giảng bài
Như có nhạc, bài văn sao mượt quá
Để Anh ngẩn ngơ bên cửa sổ ngóng hoài
Mầm non kia hé mở tự bao giờ
Cũng Là một tay em chăm bón
Im lặng anh nghe bầy chim say mê hót
Em Nâng dịu dàng những đôi cánh bay lên
Hát mãi nhé em khúc hát với bảng đen
Thắp Nụ Cười nhân gian luôn tỏa sáng.

Cô giáo dịu dàng giỏi giang duyên dáng tâm hồn lai láng trong áng thơ ni đúng là chị rồi. Chị là một người trên cả tuyệt vời, cảm ơn em đã khen rất đúng !
Ha ha ha ….
^^
Anh Lập thiệt may mắn, ha! 😛
Eo ơi, eng xã mới đọc thơ xong và bẩu : Thêm một khổ nữa về việc cô giáo thường xuyên quên chìa khoá, thích ngủ nướng, hay ăn quà vặt. Hiii…
hí hí