Những mảnh đời đi qua nhiều bất hạnh
Gieo vào lòng người nỗi xót xa
Nhưng họ vẫn vươn lên để sống
Như sen trong đầm rũ bùn tỏa hương
Những con người gặp lắm gian truân
Gieo vào lòng người niềm trắc ẩn
Giọt nước mắt giấu vào lòng cay đắng
Để nụ cười vẫn rạng rỡ mùa xuân
Ai bảo ở tốt trời thương
Số phận hẩm hiu vẫn luôn là số phận
Xót xa trắc ẩn
cũng hoài là niềm thương
…
PS: Đọc một bài báo, mà mình bật khóc. Giờ chỉ còn lại mình trong phòng làm việc. Nước mắt sao mà chát thế, mặn thế. Thương những phận nghèo… và thương cả kiếp người…