Em tự thấy mình không có thiên bẩm gì lớn về sáng tạo, nhưng, nói chung thì… em lại không thích làm gì theo mẫu. Mặc dù, có những mẫu khiến em mê ly. Hihi.. Và em lại tự sáng tác. Mấy mẫu em sáng tác thì rõ là đơn giản. Đan khăn cũng là điều đơn giản bởi cứ lặp đi lặp lại có quy luật thì sẽ thành hình thôi. Em nghĩ đơn giản thế.
hiếc khăn đầu tiên em đan tặng anh, em sáng tác ra kiểu ca rô. Một kiểu vô cùng đơn giản. Mà có thể, cũng đã có rất nhiều người nghĩ ra rồi, nhưng kệ, vì em chưa thấy nên trong mắt em thì kiểu này là bản quyền của em. Hehe…
Bởi cũng lâu lâu em không đan khăn, nên lần đó, em lấy hơi nhiều mũi, nên cái khăn bản rộng, đến độ, em phải gấp đôi nó lại rồi mà vẫn thấy to. Và cũng vì vậy mà nó hơi ngắn. Hihi… Chiếc khăn béo béo rất giống anh sau khi cưới nhỉ :P. Chắc là em tiên đoán được thôi mà :P. Người ta bảo, chủ nào … khăn nấy. Haha.
Nhưng rồi, khi mình cưới nhau, thì toàn em dùng khăn đó thôi. Hehee… Thì em cố tình chọn cái màu mà nam nữ gì dùng cũng được mà. Và tèn tén ten, em tin là chúng mình sẽ đi đến một happy ending, và khi đó hẳn là mình dùng chung được roài 😛
hiếc khăn len thứ 2 em đan tặng anh là khi em đang ở JAP. Em đan để tặng anh nhân ngày sinh nhật. Hồi đó, em gọi là Việc Cao Cả. Cái mẫu em sáng tác lần này là lượn sóng. Em không nhớ chính xác đã mua len ở siêu thị nào (hình như là Jusco), chỉ biết là ở đó, len đắt và không nhiều sự lựa chọn lắm để đan khăn nam. Nhưng cuối cùng, em đã chọn được một ít len phù hợp với anh. Màu xanh lá cây sẫm. Và chắc chắn là cái này thì anh chuyên quyền hơn, chứ con gái thì không phù hợp với màu đó lắm. Nên anh không sợ em tranh mất nhé. Hehe…
Em tranh thủ những buổi tối sau khi bài vở đã xong, lại đan cho anh. Nhiều khi chat với bạn mà em phải dùng phone. Bạn type chữ, còn em thì nói miệng. Bởi lẽ, hai tay em bận làm việc cao cả =)). Khiến bạn em cũng tò mò không hiểu cái việc cao cả là việc gì :P. Cứ dò hỏi xem có phải là đang đan cho anh không 😀 Há há.
Em hoàn thành khăn trước ngày sinh nhật anh, em hí hửng gói ghém cẩn thận và thêm cả một lá thư nữa, chạy vù xuống lễ tân YKC để gửi về cho anh. Hào hứng một cách thái quá. Hihi. Cứ hân hoan hân hoan…
Khi nhận được điện của anh báo đã nhận được quà, anh vui mà em cũng vui. Sinh nhật đó, có thể nói là sinh nhật nhiều quà nhất của anh nhỉ, hehe. Tận mấy cái áo lận, rồi khăn, rồi thư rồi thiệp. Eo ơi, thích thế 😛
Nhưng rồi, số phận cái khăn đó thật là không may :D. Một lần anh đi làm về treo khăn ở xe, mẹ thấy thế tống luôn vô máy giặt. Mà cái len này vô cùng đặc biệt là phải giặt tay. (Hầu hết các đồ len đều nên giặt tay, nhưng có loại giặt máy cũng không sao lắm, riêng cái loại len này thì nó xù, bông sợi nên nhất định không được giặt máy)
Nhìn chiếc khăn từ máy giặt ra, em ngao ngán. Cái bồng bềnh lượn sóng mất tiêu đâu mất. Múi này múi kia cứ bết chặt vào nhau, phẳng lỳ. Nhìn không khác gì một tấm vải. Đến lúc phơi khô, nó đã mất đi dáng vẻ ban đầu, mặc dù còn dùng được, nhưng trông thật ngộ. Em đề xuất, anh quàng vào buổi tối khi đi ngủ 😀 (Vì anh không kín cổ sẽ bị viêm họng ngay. Hehe) Nhưng một thời gian dài sau đó, anh vẫn quàng nó khi đi làm. Hihi….
Năm ngoái thì em không đan, em mua tặng anh một chiếc khăn len sọc đen trắng. Nó mềm, mỏng và ấm.
Hôm trước, em nhìn thấy một mẫu khăn nam trông cũng hay anh ạ. Hay lần này, em đan theo mẫu, tặng anh nhỉ 😀 Hehe
Anh biết là, khăn em đan thì ấm lắm, vì có hơi ấm tình yêu của em mà 😛
Hôm nay anh êu lại có khăn mới đi làm nhé. Xích hông 😀 hehee