
Bà kính yêu của con
Vậy là năm nay, con không được gọi điện chúc tết bà như mọi năm, để được nghe cái giọng khàn khàn của bà. Bình thường bà hơi nặng tai, nhưng mỗi lần con gọi điện về gặp bà, bao giờ bà cũng nghe rất rõ những gì con nói.
Đêm giao thừa, con gọi cho cậu mẹ, các dì rồi đến lúc gọi cho cậu Trung thì mãi vẫn bị báo mạng bận. Hay bởi lẽ ở đó không có bà…
Con thèm được chúc tết bà biết bao nhiêu.
Ngày con ra trường, mọi người giục con cưới chồng, con bảo: 4 năm nữa con mới cưới. Bà bĩu môi rồi đưa tay ra bắt con ngoắc tay: Ngoắc tay nhé, 4 năm nữa nhé. Rồi bà tự nói nhỏ nhỏ: Có mà mấy tháng ấy. Hihi.. Bà hiểu cháu bà thế, vì 6 tháng sau con đã lên xe hoa về nhà chồng rồi.
Ngày cưới con dũng cảm lắm nhé, vì mãi chẳng khóc, nhưng khi nhà mình chuẩn bị ra về, con ôm bà khóc nức nở. Hình như bà cũng nghẹn ngào. Bà ôm con, vỗ vỗ vai con…
Ngày đó, con vui lắm, vì con có thêm bà ngoại của anh Kiên nữa, vậy là con có 2 bà ngoại. Nhưng năm nay, bà đã không còn.
Bởi bà thỉnh thoảng mới ra Hà Nội, nên con vẫn không cảm thấy rằng bà đã đi xa chúng con mãi. Trong thâm tâm con vẫn luôn nghĩ rằng, bà còn ở quê, và nếu con về quê, sẽ gặp bà. Bà ơi, hôm nay giỗ ông. Đáng lý con đã có mặt ở nhà để được mừng tuổi bà, vòi vĩnh bà mừng tuổi nữa. Để được chúc bà sống lâu trăm tuổi… Ngày mai chúng con sẽ về quê bà ạ. Thay vì thăm bà, con sẽ ra thăm mộ ông bà. Chao ơi, ước gì điều đó chỉ là một giấc mơ. Ngày mai con về, con lại được thấy bà cười thật hiền khi đón con ở cổng nhà cậu Trung. Ước gì là thế….
Bà biết không, nhà chồng con ai cũng quý bà hết. Hôm nghe tin bà mất, em Trang em chồng con khóc nức nở gọi cho con. Tết này về, ai cũng nhắc bà. Bà ngoại anh Kiên cũng nhắc bà. Mẹ chồng con thì bảo: Chẳng ai nghĩ bà mất rồi cả, cứ như bà đang ở quê vậy. Bà ạ, mọi người vẫn nhớ về bà, một con người minh mẫn, sáng suốt, lanh lợi, sạch sẽ cho đến khi rời khỏi trần thế này.
Bà an nghỉ bà nhé. Con nhớ và thương bà vô cùng. Mong rằng ở một thế giới nào đó, bà sẽ luôn được mỉm cười, không còn đớn đau bệnh tật.
Cháu ngoại của bà.
Cảm động quá.
“Mong rằng ở một thế giới nào đó, bà sẽ luôn được mỉm cười, không còn đớn đau bệnh tật.”
Chị cũng mong ước bà ngoại chị được như vậy.
^^
Bà ngoại phúc hậu quá, nụ cười thật hiền.
🙂
Bà Ngoại chị mất khi chị còn bé lắm, khi còn bé nỗi buồn, niềm đau cũng nhẹ hơn nhiều…
Tết sắp hết rồi, nhưng Năm Mới vẫn luôn vui vẻ, hạnh phúc nhé!
(^_^)
^^ Cảm ơn chị ạ
Bắt đền Na đấy, đang định mò mẫm vào đây để chúc tết thì đọc ” thư N gửi bà” làm T lại thêm nỗi nhớ nhà. Ke ke,…Phải khó khăn lắm T ko dám để nước mắt rơi vào đầu năm mới khi từ quê trở vào SG đấy. Bởi trong lòng chỉ luôn nghĩ rằng: Những người mình thương yêu dù còn hay mất thì vẫn luôn tồn tại trong tâm trí của mình vậy! Và ở một nơi xa nào đó người đó cũng luôn thương yêu và nhớ đến chúng ta phải ko N? Tết này T ra mộ Ba Trúc, Trúc nhớ thắp hương cho Ba thay Na, và T lại nhớ lần gđ cậu mẹ, Na và cháu Phát lặn lội về quê Trúc để viếng Ba Trúc. Hôm đó 2 đứa mình còn có chung kiểu hình T đang giữ đấy
Năm mới, chúc cho N mãi luôn sống trong tình yêu thương hanh phúc của gia đình nội, ngoại. chúc cho một năm mới an lành và nhiều sức khỏe, niềm vui và thịnh vượng N nhé!
Yêu thương!
Cảm ơn Trúc, năm mới nhiều niềm vui và may mắn nha