[Thơ] Vô tình

Em cứ vô tình như con gió trôi qua

Mang theo những niềm khắc khoải

Những mông lung sẽ trôi mãi

Khi tất cả đã quá xa


Em cứ vô tình như chiếc lá bay qua

Dẫu đậu lại trên tóc

Rồi cũng bay đi mất

Như con nắng nào

Rồi cũng tắt trước hoàng hôn


Em cứ vô tình như ta chưa hề quen

Để không thấy mình

lỡ hẹn

Không thấy mình

có lỗi

với yêu thương


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *