Tiết trời đang giao mùa, lúc nắng, lúc mưa, lúc âm u nhàn nhạt…nhưng mà cỏ vẫn đang dần xanh sau những ngày Đông lạnh lẽo, vàng úa. Chẳng biết gọi là gì, “câu chuyện kể của cỏ” hay là “nghe cỏ“…
Túm lại là 1 bài về cỏ, post lên đây tặng cho em Dê Xù, em Na & những ai yêu thích màu xanh của cỏ nhé! (^__^)
Nghe cỏ
Cỏ non kể cùng tôi
Rằng nàng Xuân xinh lắm
Đang về bên hiên nhà
Cùng hoa đào ươm nắng.
***
Cỏ non kể cùng tôi
Đóa trà mi sắc thắm
Xua mùa Đông tan đi
Nở muộn đón Xuân về.
***
Cỏ non kể cùng tôi
Cành lê thơm rất thơm
Nụ hoa in sao trời
Nhuộm trắng vầng mây trôi.
***
Cỏ non kể cùng tôi
Cánh chuồn trong rất trong
Mỏng manh như tơ trời
Mang mưa xuân về chơi.
***
Cỏ non kể cùng tôi
Đàn ong về đông lắm
Vo ve bên triền sông
Hoa mướp vàng hé nụ.
***
Cỏ non kể cùng tôi
Bàn tay em rất mềm
Nhẹ nhàng đan lá cỏ
Hai nhẫn tròn xinh xinh.
***
Cỏ non kể cùng tôi
Cánh buồm to to lắm
Đỏ cả trời biển khơi
Nàng dâu vui duyên tới.
P.S: – vì sao tặng cho em Dê Xù & em Na?
– Trong list friends của bạn H, em Dê Xù là “cái nhỏ” mà suốt ngày thích viết nhăng cuội những gì nhỏ nghĩ, đôi khi hiền hòa như dòng sông yên ả của tháng ba, đôi khi cuồn cuộn như lũ dâng, và đôi khi ầm ào như sóng thần… Em Na là “cái nhỏ” mà suốt ngày thích làm thơ & mơ mộng, một kiểu thơ mà rất khó hồi đáp, 1 kiểu thơ mà rất khó họa vần,….
Hồi xưa, có người bảo với bạn H rằng “văn là người”. Vì vậy mà, khi “đọc” & “hiểu” bạn qua văn chương, bạn H nhận ra rằng em Dê Xù & em Na giống như “ngựa trên thảo nguyên” vậy! “Ngựa trên thảo nguyên” khác với ngựa trên trường đua, tất nhiên. Trên thảo nguyên, mỗi chú ngựa có 1 cõi vô tận để phi không cần phải dừng chân bất chợt, có 1 bầu trời bao la để “hí” vang điệu lời yêu thích, và những dòng suối trong mà có thể soi mình ngắm nghía chẳng cần ai khen đẹp xấu… (^_^)
Đấy, mỗi người trong friend list đều là 1 “quyển sách” mà bạn H bắt được, không quyển nào dày hoặc hay hơn quyển nào, vì quyển nào cũng có mỗi 1 chữ: SỐNG. Khác nhau là được viết bằng font khác nhau thôi. Vì vậy, ai cũng đã/đang/sẽ có “quà”, người trước người sau, các bạn yêu ạ! (^_^)
Chị Hạnh không già và xinh đẹp tặng iem Na.
Lần đầu tiên có người ví mình với “ngựa trên thảo nguyên”, và lí giải cho việc ví von ấy nghe hơi bị hợp lí ^_^. Nói thật là em vẫn thấy vui từ nãy đến giờ với cái sự so sánh này … hình ảnh tuyệt lắm, chị ^_^. Nó lại làm em muốn viết ngay một bài khác, dù sắp tới giờ đi học rồi, he he 😀
À quên, em cũng thích bài thơ nữa, thích nhất cái khổ áp cuối á :D. Bàn tay đặt cạnh cỏ, ngọt ngào kinh khủng ^_^
Hè hè. Em ơi, bài ni chị Hạnh tặng chị em mình nha, hông phải chị viết đâu nha. Hí hí.
Hahah…thì ra là vậy! Ai biểu mẹ Titi để cái tên cô H tuốt dưới…kia thì bị bỏ lướt đi hổng ai thấy là phải roài…khà..khà… (^__^)
hì hì 😀