Em chợt nhớ em của ngày hôm qua
Lòng yếu đuối đi qua thời nông nổi
Để mắt ai gặp ai đầy bối rối
Chuyện chúng mình, dấu chấm lửng trên môi…
Em chợt nhớ em của thời xa xôi
Giọt nước mắt ướt nhòa đêm u tối
Cho sớm mai nụ cười tươi mới
Rất thật thà, không gượng gạo trước ai
Và em là em của ngày hôm nay
Rạng rỡ sống và hết rồi yếu đuối
Bay qua thời gian ngọt đắng từng nếm trải
Nhưng đôi phút lặng mình
Em
Nhớ
Về xa xôi
chị mới viết ạ ? em thấy bài này hay 🙂
Cảm ơn em 🙂 Cũng một phần nào là khi đọc cái entry “Thư gửi em – của ngày hôm qua” ở blog em , nên chị cũng nhớ tới một vài điều.