Hôm nay trên đường từ nhà bà ngoại về, bố bảo Titi đọc bài thơ con Cua cho mẹ nghe. Titi đọc thế này
Con cua tám cẳng hai càng
Chẳng đi mà lại bò ngang suốt ngày
Em nhìn xuống tám ngón tay
Nhiều chân như thế đi giày làm sao
Bé nhìn ra phía bờ ao
Cua mẹ chăm chỉ đang đào hang sâu
Đàn cua con bước theo sau
Cua đi chân đất chứ đâu mang giày
Có mấy câu mẹ ko nghe rõ lắm, nên viết lại vậy, để tối về bảo Titi đọc lại rồi mẹ sửa cho chính xác.
Mẹ rất phục các nhà thơ làm thơ cho thiếu nhi. Trời, sao mà sinh động, dễ thương đến thế. Mẹ đọc bài thơ này cứ tưởng tượng ra Titi nhìn con cua, xong lại hì hục đếm ngón tay và mặt sẽ ngơ ngẩn để nghĩ xem làm sao đi đủ 8 chiếc giày :D. Yêu thế chứ!
Mẹ bảo Titi: Sao cua lại không đi giày hả con
Titi: Cua không có giày mà mẹ
Mẹ: Thế con tặng Cua giày của con đi
Titi: Cua không biết đi giày đâu. Cua đi chân đất thôi.
Hehee…
Tối, Titi bảo bố: Bố ơi sau này con lớn con làm cô công nhân.
Bố hỏi: Con thích trở thành cô công nhân à?
Titi: Vâng ạ, vì con yêu cô chú công nhân mà.
Thế là Titi hát luôn bài cháu yêu cô chú công nhân
Chú công nhân xây nhà cao tầng.
Cô công nhân dệt may áo mới.
Cháu vui múa hát yêu cô công nhân.
Cháu luôn nhớ ơn cô chú công nhân.
Một lúc sau, Titi lại nói với mẹ: Mẹ ơi, con thuộc bài trống cơm đấy. Con hát mẹ nghe nhé.
Thế là nàng hát: Tình bằng có cái trống cơm….
Cũng được gần hết bài.
Cũng đúng nhạc phết.
Tay cũng múa loạn lên. Haha…
Mấy hôm trc mẹ vừa thắc mắc là đi học mà không thấy về khoe bài thơ bài hát nào mới. Hôm nay bạn ý làm luôn cho 3 bài 😀 Mà ba bài này chả liên quan gì đến các bài thơ/bài hát dán ở bảng tin của lớp gì cả. Là sao ta???