Cồn cào
Là nỗi nhớ trong đêm
Phủ sương lên những ánh đèn nhấp nháy
Tiếng con trẻ
Khóc vằn
Từ xa vọng lại
Cồn cào
Bội phần hơn.
Khi đêm về
Sự xa cách
Trở nên càng xa cách
Nỗi nhớ
Trở nên hoang hoải
Như chiều nay vẫn nắng
Mà hoàng hôn buông rồi
Trời bỗng âm u…
Khẽ khàng
Gió đu cây
Chạm nhẹ vào cánh cửa
Cứ như sợ mạnh hơn chút nữa
Căn phòng sẽ thêm cô đơn
Và ai kia
Sẽ bật khóc
Bởi yêu
Nên nhớ
Thế thôi
Và bởi yêu
Nên nỗi nhớ
Cũng tinh khôi lạ kỳ