Nỗi nhớ hằn trong mắt
Nỗi nhớ tràn trong tim
Sao cứ mải miết tìm
Ở đâu xa… khắc khoải
Cả chiều hôm hoang hoải
Nỗi nhớ ngập tận hồn
Sao cứ mãi cuộn lòng
Muốn hét lên, tháo dỡ
Sau cánh cửa để ngõ
Nỗi nhớ lặng thinh không
Khuất xa sau cánh đồng
Nỗi nhớ hòa khói bếp
Giọt nước mắt tinh khiết
Ôm nỗi nhớ trong tay
Rơi xuống gò má này
Nỗi nhớ tan vào đất
Nhưng…
không bao giờ biến mất