Hôm nay mình muốn viết về anh trai, khi chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày sinh nhật của anh. Tròn bao nhiêu tuổi nhỉ? 36 cơ đấy, gần 40 cơ đấy…� Mình mà cũng đã 25 rồi còn gì….
Hồi em chưa được sinh ra anh nói với mẹ: “Mẹ phải sinh cho con một đứa em, nếu không con nhận em Hải (cạnh� nhà) về làm em nuôi đấy”
Năm�anh bước sang tuổi 13 thì mẹ sinh cho anh một cô em gái. Cả nhà đặt tên là L.T.H.Na, thường gọi là Lê Na. Anh không chịu: “Mẹ cứ đặt tên em như tên nước ngoài thế, lỡ em học dốt thì xấu mặt lắm” Hikhik… Tại sao nhìn cái gương mặt sáng sủa này mà anh lại có thể lo rằng em gái anh học dốt cơ chứ… huuu…
Thật may, từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ, em gái anh vẫn là niềm tự hào của anh (theo như anh nói)
Ngày bé, anh học cấp hai rồi cấp 3, còn em thì chỉ mới học mẫu giáo. Suốt ngày anh trêu em khóc. Ngày nào ko nghe em khóc anh không chịu được hay sao ấy nhỉ? Tức thật! Nhưng anh thương em lắm. Anh vẫn thường cõng em đến lớp mẫu giáo. Có hôm em giận anh, em bảo ko cần anh đón. Nhưng đến chiều thấy anh ở cửa em lại hết giận mất rồi (con nít mà) thế là lại lẽo đẽo theo anh về… Rồi có năm nào đó lớp anh tổng kết năm học, hồi đó em mới có 3, 4 tuổi, anh bế em đến lớp. Việc này em ko nhớ một tí ti nào, nhưng có tấm hình đã cũ chụp chị Mai đang bế em thì em mới biết.
Em chuẩn bị vào lớp 1 thì anh đi Đức. Từ nhỏ anh chỉ yêu mỗi nghề lái xe. Học phổ thông xong anh đòi đi làm. Rồi anh xa gia đình, xa em và cả chị Hoa nữa để đi đến miên đất xa xôi…
Em còn nhớ hôm anh đi, chị Hoa đến muộn, không tiễn được anh đã ra sau nhà khóc như mưa. Hồi đấy em chẳng biết thế nào là người yêu, em chỉ biết gia đình mình rất quí chị và chị cũng rất quí nhà mình, tất nhiên có em. Mỗi lần sinh nhật là chị và chị Xuân lại hái bao nhiêu là ổi đến…. Nhìn chị khóc em thương thế….
Thời gian anh đi, em ở nhà vẫn thường mơ về anh. Mỗi lần nhận thư và ảnh anh gửi về là cả nhà lại vui như có hội. Em còn nhớ có lá thư anh viết: “Mẹ ơi, bên này thịt gà nhiều lắm, chúng con ăn sái cả quai hàm” Em hồi đó không biết quai hàm là gì cứ bắt mẹ giải thích mãi. Thể là em cứ tưởng tưởng miệng của anh sẽ bị ngoác ra… hiii… Mỗi lần nhớ lại cứ chảy cả nước mắt… Hồi đó nhà mình cũng như nước mình thôi, vẫn còn khổ lắm. Papa làm PCT nhưng chẳng vì thế mà nhà mình được ăn ngon hơn. Vẫn mì hột, vẫn bóc lạc để nhập như bao người… Nhưng lúc đấy anh được ăn thịt gà… Cái cảm giác đó chắc là tuyệt vời lắm, và nhớ nhà lắm anh nhỉ????
Anh làm ăn cũng giỏi và thỉnh thoảng gửi hàng về. Nhưng rồi anh cũng rời nước Đức để trở về Việt Nam với ý nghĩ là sẽ cưới chị Hoa làm vợ (theo anh nói). Ngày nghe tin anh về, em háo hức để đi đón anh. Bù cho những ngày trước đó, bao nhiều lần em mơ anh về, nhưng lại giật mình tỉnh giấc mới biết là không phải….
Anh xuất hiện ở sân bay Nội Bài, một tay cầm cái đài, một tay xách túi… Tóc uốn xù lên, quần sọc thẳng đứng…. Em thì vui hết biết…. Cứ xoắn lấy anh hỏi: “Anh sẽ không trêu em như hồi xưa nữa chứ” Ôi không có cái dại nào hơn nữa. Anh trả lời: “Có chứ!” hic và bằng chứng hùng hồn là vừa về đến nhà dì Ý là anh cho em khóc ngay tại trận :((
Năm em học lớp 4, anh cưới vợ. Chị dâu em không phải là chị Hoa. Em không hiểu vì sao, nhưng em thấy tiếc… Cậu mẹ chuyển nhà vào HT, em ở cùng anh chị để học nốt một kỳ… rồi cũng theo cậu mẹ vào HT. Thế là anh em lại xa nhau..
Hai năm sau anh cũng vào. Anh vẫn chung thủy với nghề lái xe. Anh đi suốt ngày đêm. Mấy ngày mới về một lần. Hồi đó anh sống có lẽ cũng khá “vương giả”..� Cuộc sống của anh em không hiểu hết, đến giờ vẫn vậy, nhưng em vẫn thương anh và tin anh cho dù thế nào….
Rồi thời gian qua, có quá nhiều điều xảy ra. Em cũng không biết nói thế nào, nhưng em vẫn tin anh trai của em sẽ vươn lên.
Ngày em cưới không có mặt anh. Hôm qua anh vừa lấy lại số điện thoại cũ và nt rồi�gọi cho em: “Lấy số là gọi cho em gái liền. Anh đã khỏe hẳn rồi. Sắp 36 tuổi rồi mà..”
Em tí nữa thì khóc. Anh luôn là thế, toàn làm em khóc… Có lúc vì anh trêu em, có lúc…
Thôi không nói nữa. chúc anh trai bước sang tuổi 37 sẽ gây dựng được hạnh phúc. Cái gì cũng đến lúc phải dừng lại. Và sau khi dừng lại thì lại phải tiếp tục chuyến đi mới. Chúc chuyến đi mới của anh sẽ thành công.
Em yêu anh trai nhiều lắm!