
Mẹ vào viện mấy hôm nay. Cộng thêm vô số chuyện khác nữa, khiến mình trở nên điên loạn. Đằng sau cái bản mặt bình thản như không này là bao nhiêu đợt sóng. Lắm lúc, sóng mạnh thì đá cũng phải mòn. Mà sự mòn vẹt nào chẳng để lại nỗi đau…
BẤN LOẠN
Lo cho sức khỏe của mẹ, nhưng cái lo nhiều hơn cả là sự ân hận day dứt nếu mẹ bị làm sao. Lần này mẹ vào viện, có lẽ nguyên nhân đến 80% là do mình. Đã tự dặn mình bao nhiêu lần rồi, phải làm chủ được cảm xúc chứ! Thế mà khi mình điên lên, mình lại nói cho “thõa” cơn điên của mình. Để rồi, sau đó, mình đã nghĩ đến chuyện mẹ phải vào viện, và lần này điều mình nghĩ không sai tí nào.
Cậu bảo: Vào động viên mẹ đi, mẹ mệt vì con đấy
Cậu thì nói với mẹ (mẹ kể): Khi nào con về thì đừng nói gì nhé
Mẹ nói: Em có biết mẹ thế này vì em không? (thỉnh thoảng, mẹ vẫn gọi mình là em, như ngày bé)
Mình nói: Con biết rồi…
Cảm giác của mình lúc mẹ chuẩn bị vào viện là gì nhỉ? Là lo lắng, dĩ nhiên, nhưng trên hết là nỗi sợ. Sợ một điều gì đó tồi tệ xảy ra, thì mình có lẽ sẽ không bao giờ cố thể tha thứ cho bản thân. Chỉ muốn khóc thét lên. Chỉ muốn hét lên rằng người ơi, đứng xía vào chuyện gia đình tôi… Tôi yêu mẹ tôi theo cách của tôi, đừng nhìn vào cách mẹ yêu tôi để phán đoán rằng tôi là đứa con không ra gì!!!
Đêm đầu tiên trong viện, mình ở lại với mẹ. Đêm mẹ không ngủ được vì nóng quá. Cơn mệt thì cũng có đỡ hơn. Cả ngày hôm sau, làm việc tại bệnh viện. Cô bác sỹ (chắc cũng chỉ hơn mình vài tuổi) đi vào nhìn mình rồi nói: Cô bé có vẻ bận rộn nhỉ. Tự nhiên mình nghĩ, biết đâu chị ấy chỉ hơn mình có 2 tuổi :P. Cô cùng phòng bệnh với mẹ hỏi: Cháu đi làm chưa nhỉ? Dạ rồi. Ôi, trong như trẻ con. Hik… Không già cũng là một cái khổ!!! (Nói thì nói vậy chứ lắm lúc nhìn vào gương cứ tưởng bà nào.)
Đêm thứ 2 có Lâm ngủ với mẹ. Mình có một đêm ở nhà, mệt nhoài với nước mắt. Sáng ra anh bảo: Em vẫn buồn à. Anh thấy thương em quá. Lạ thật, có hai lời nói mà xoa dịu được bao nhiêu bấn loạn từ đêm qua. Mình mệt mỏi và muốn từ bỏ tất cả. Lắm lúc, muốn mình cứ sống lạnh lùng như một số người. Lắm lúc mình muốn mình nhỏ nhen, đê tiên một chút, biết đâu lại dễ thở hơn. Tình cảm, lễ nghĩa, cuối cùng là để làm gì?????
Thôi, dẹp cái bấn loạn sang một bên, nói về niềm vui của mẹ. Mẹ vào viện… toàn gặp người quen. Và điều khiến mẹ hạnh phúc nhất là khi mẹ gặp lại bác Vân.
– Chị ơi, em trông chị quen lắm. Chị làm ở cơ quan nào trước đấy
– Mình làm bên trắc địa
– Chị tên Vân hay Vinh gì đó đúng không?
– Mình tên Vân
– Có phải chị học trắc địa ở MAXCOVA không?
– ừ
– Ôi thế đúng là chị rồi. Để em ôm chị một cái.
Thế là hai người ôm chầm lấy nhau, và mẹ kể:
Chị còn nhớ đoàn lưu học sinh sang MAXCOVA năm 1976 không? Năm đó chị ở với Vân, mọi người mới sang chưa biết tiếng, nhờ chị dẫn đi phố, chụp ảnh…
Bác Vẫn cũng đã nhớ ra. À, cô bé nhỏ nhỏ xinh xắn nhất đoàn hồi đó.
Blah blah…
Vậy là sau 31 năm, mẹ và bác gặp lại nhau. Mẹ mừng không kể xiết. Rồi ai đến thăm, mẹ cũng kể chuyện bác Vân. Hihi…
Trong phòng bênh, còn có bác Minh nằm trong ban chấp hành hội đồng hương Hưng Nguyên nữa. Sáng sớm, mình giúp bác tháo màn rồi bác cháu mới nhận ra nhau
– Cháu quê ở Nghệ An à, huyện nào
– Hưng Nguyên bác ạ
– Bác cũng Hưng Nguyên
– …..
– …
– Bác ơi, hội đồng hương Hưng Nguyên ở HN vui lắm.
– Ơ, bác nằm trong ban chấp hành mà
– Ơ, thế chắc bác biết bố cháu
– Bố cháu là ai
– Dạ Lê Duy Phương ạ
– Ơ, con bố Phương à. Hồng Na phải không. Ơ, thế mẹ Lâm đang nằm đấy à….
Chẹp, thế đấy! Trái đất thì rõ là hình tròn.
LẠI LO
Trưa nay gọi điện cho mẹ, mẹ bảo kết quả soi dạ dày, mẹ bị viêm bờ công bé. Mẹ vẫn nói bờ công bé mà viêm thì dễ dẫn đến ung thư. Vẫn bảo mẹ đừng lo, chắc không sao, nhưng mình thì đang lo đấy. Bác sỹ vẫn bảo là không vấn đề gì, nhưng đã viêm cái này thì chắc chắn phải giải quyết triệt để….
Cầu mong mọi việc sẽ ổn. Đừng lo, đừng lo…
Má»i chuyá»n sẽ á»n thôi. Má»i chá» viêm thì vẫn chữa ÄÆ°á»£c, còn lâu lắm má»i Äến giai Äoạn ung thư. Mà nếu biết rá»i, thì cần nhất là Äừng Äá» mẹ bá» cÄng thẳng, có chế Äá» nghá» ngÆ¡i thoải mái và k0 phải lo nghÄ© thì sẽ nhanh chóng há»i phục 🙂
Thá»nh thoảng chá» k0 kiá»m chế ÄÆ°á»£c, nói chuyá»n vá»i mẹ cÅ©ng hÆ¡i to tiếng, mà toàn là chuyá»n vặt vãnh thôi. Híc, sau Äó là cảm giác há»i háºn tràn ngáºp :-(. NghÄ© lại má»i thấy dại, mẹ nói gì thì cứ Äá»ng ý cho mẹ hài lòng, còn chuyá»n làm như thế nào, theo cách nào là chuyá»n cá»§a mình, tính sau :D. Thế cho khá»i mâu thuẫn, khá»i làm mẹ buá»n bá»±c.
Lê Na cá» lên nhé ! Rá»i má»i chuyá»n sẽ á»n thôi. Chúc bác chóng khá»i!
Cá» lên nào bạn, má»i chuyá»n rá»i sẽ á»n…
cá» lên nào chá»,có nhiá»u ngưá»i lo cho chá» lắm Äấy.Cầu mong cho mẹ chá» chóng khá»e nhé.Bá»nh viêm dạ dày tránh cÄng thẳng Äấy,chá» cá» lo cho mẹ nhé!
Cuá»c sá»ng lắm chuyá»n bất ngá» vá» hình tròn trái Äất nhá»?Cá» lên nhé chá» yêu!
Mong mẹ em mau lành bá»nh! Cá» gắng lên em nhé!
Chúc cô Lâm nhanh khá»i.
Mẹ cua Na sao rá»i? Hy vá»ng là má»i chuyá»n á»n! Na cÅ©ng giữ gìn sức khá»e nha!
Cảm Æ¡n má»i ngưá»i. Em biết là sẽ á»n mà 🙂
bac om ma nha e ko bit tin zi ca, e xin loi chi nhiu nha. chuc ca nha ta lun manh khoe.