
Tối qua cậu mẹ về, nhà lại vui hẳn.
Xuống mang “tặng mẹ” một đống hóa đơn. Mẹ choáng! (Hmm, không phải để thanh toán đâu ạ, chỉ đơn giản là mẹ em là người giữ mọi hóa đơn trong nhà, và có một số hóa đơn nộp tiền hồ người khác nữa) Mẹ đi có 10 ngày và số hóa đơn cũng đâu đó con số 10. Chẹp!
Nằm với mẹ, nghe mẹ kể chuyện ở quê, chuyện cháu P. Biết cháu chăm học, mình thấy mừng. Mà mẹ có vẻ mập ra. Hihi… Ôm không xuể 😀
Đang nằm thì cậu vào tham gia câu chuyện. Cậu kể về chuyến đi Nam của cậu một cách say sưa. Về việc anh Long đã đi tìm những người quen cũ thế nào, về ngôi nhà con nuôi của cậu mới xây. Về chị và các cháu con của anh….
Mình thấy vui. Rất vui… Cứ định nằm mãi cho đến khi
– Thôi, lên nhà ngủ đi, cậu buồn ngủ rồi.
Hmm, cậu đuổi mình roài. Mình ra khỏi phòng không quên buông một câu: Được rồi, con trả vợ cậu cho cậu đấy
Hehe…
Cậu mẹ cười và mình vui.
Lên thấy chồng đang học tiếng Nhật. Phá phách một lúc rồi đi ngủ (trước khi chồng lấy gậy đập cho can tội cứ oang oang cái miệng không cho chồng nghe tiếng Nhật :)) )
Sáng nay dậy đi làm, vì cậu mẹ ở nhà nên cửa ra ban công tầng 2 mở, nằng tràn vào, sáng rực. Chẳng còn cảm giác âm u buổi sáng vì các cửa đều phải đóng mỗi khi xuống tầng 1 nữa.
Vui!
Tá»t. Qua “vợ nhân viên” biết nó có ý thức há»c hành thế là rất tá»t :D. Gì chứ dám …Äánh vợ trong fòng ngá»§ thì a thua chá»ng em Äấy :))
Chepj em “nà” em cứ Äá» phòng váºy thôi, chứ em biết chông em hiá»n “nắm” mừ :))
an com dong vui wa chi oi, ko co e, bun wa.