
Con của Ms Nhàn
.
.
.
Em nhớ ngày xưa xem phim Mối tình đầu, em cứ cười mãi cái câu “Anh nhớ em ngay cả khi anh gần em”. Lúc đó em buồn cười vì thấy điều đó thật dở hơi. Em không cảm nhận được điều đó.
Còn bây giờ, em cảm nhận được nỗi nhớ ngay cả khi anh ở bên em. Em lại nhớ đến câu nói trong bộ phim ấy, cái câu đã làm em cười lăn lộn chỉ vì nghĩ rằng điều đó… thật dở hơi.
Ví dụ như hôm trước em đang nấu ăn, anh nói: À, lâu rồi không hát karaoke nhỉ, thế là anh lôi máy ra hát. Bài “Người đến từ Triều Châu”. Lúc đó tay em đang mỡ nhưng em ao ước được ôm anh biết bao. Bài hát đó là bài hát đầu tiên em nghe anh hát (trong trí nhớ của em). Là bài hát giúp em nhận ra anh hát hay (đối với em). Um, và cảm giác như em đang nghe anh hát vào cái lần đầu tiên ấy. Tự nhiên em thấy nhớ anh kinh khủng, cho dù em đang nghe anh hát, được nhìn thấy anh cười với em.
Ví dụ như hôm qua anh chở em đi lên chỗ hội AOTS hẹn gặp mặt, em ngồi sau anh mà lại thấy nhớ nhung gì đâu. Em cứ ước mình thành một, không tách rời… Thật khó tả cái nỗi nhớ ngay khi em vẫn ở bên anh.
Nhớ đến mức muốn anh là một phần cơ thể em. Muốn em là một phần cơ thể anh. Muốn chúng ta là một, là một, là duy nhất. Nhớ đến cuồng dại.
Nhưng anh vẫn là anh, em vẫn là em, hai cá thể độc lập, chưa bao giờ là một. Chỉ có một điều, ta vẫn luôn bên nhau.
Để em ĐƯỢC NHỚ ANH NGAY CẢ KHI ANH Ở BÊN EM
^^ Äá»ng cảm dzí chá» Na! Chá» Na dá» thương wó!
🙂
trá»i Æ¡i bất ngá» chưa kìa!!! ^^
Thấy comment cá»§a chá» khiến em hết há»n, nhưng vui lắm cÆ¡ hehe
Em chá» add chá» vô favorite cá»§a em thôi nên chẳng comment ngoài quick comment ÄÆ°á»£c!
Cô Na nhanh nhanh có má»t em Äá» cháu chÆ¡i cùng vá»i nhé, cháu xin lá»i chú Kiên nhưng cháu thích em bé gái cÆ¡ cô ạ.
ko phải xin lá»i Äâu vì chú kiên và cô na Äá»u thích có bé gái 😛