Đâu phải em chẳng biết buồn đâu
Gió đôi lúc vẫn làm cay đôi mắt
Hạnh phúc kia đâu dễ gì nắm bắt
Nên em mỉm cười cả khi trái tim đau
Đâu phải em chẳng biết buồn đâu
Cuộc sống ngoài kia có khi là ám ảnh
Trong giấc ngủ vẫn nghĩ về mảnh đời bất hạnh
Em lấy nụ cười làm sức mạnh để sẻ chia
Đâu phải em chẳng biết buồn đâu
Khi những yêu thân nhạt nhòa cùng năm tháng
Nhưng hoa tàn, là mùa mới đang sang
Em vô tình, để mùa qua không bối rối.
Đâu phải em chẳng biết buồn đâu
Mà em muốn nhặt nhạnh niềm hạnh phúc
Làm liều thuốc cho buồn đau không biết trước
Để tâm hồn mình vẫn gieo hạt yêu thương.
Haizz,…em voi MaBu moi ngay lam may bai tho dzi???
Thiệt ra thì là thì thì là, cũng có hôm cảm xúc tràn trề, mà cũng có hôm có cố cũng chịu thôi chị :)).
Có chú nhạc sỹ cứ hay trêu em: Dân kỹ thuật mà hay thơ phú.
Em kêu: Thơ cháu thơ thẩn mà chú
Chú bảo: Ờ thì thơ bản chất là thẩn rồi mà =)). Chỉ là có người thẩn được có người không =))
Đó chị thấy chưa =)) thơ thẩn không à 😀
Viết cho bạn nào thía???
Cho những ai biết dùng nụ cười để xóa đi những nỗi buồn 😉
Ồi, em tưởng mỗi chị BƯ thôi ai dè cả chị cũng thích làm thơ ạ. Thôi rồi, dạo này có khi sắp bận rộn gấp đôi rồi. Ôi các bà chị thật là đáng ngưỡng mộ. Em ko có năng khiếu làm thơ, Huhu
Hihi, được làm cho em bận kiểu này chị cũng…. thích
PS: Cơ nhưng mà em viết đều tay lên nhá, vì chị cũng hay sang nhà chơi mà, cũng rất muốn biết tình hình, cảm xúc của em. 😉