Ngày tôi còn bé, cái tủ sách của cậu, cái giá treo báo của cậu đã nhiều lắm rồi. Khi tôi bắt đầu biết đọc là lúc cậu bắt đầu mua sách cho tôi. MỗI lần đi công tác đâu về, qùa cho tôi luôn là sách, toàn là sách. Thế mà lờI tôi dặn cậu trước khi cậu đi công tác bao giờ… cũng là sách. Ngày bé tôi thích truyện cổ tích lắm, vì sao thì tôi sẽ nói sau, và bởI vậy mà cậu cũng mua cho tôi rất nhiều thể loạI đó. Có khi là truyện cổ Chi Lê, cái bìa đỏ đỏ. Có khi là truyện cổ Việt Nam, dày và màu vàng. Có khi là truyện cổ Thế GiớI, cuốn sách có bìa màu trắng được vẽ tranh lên đó. Và có khi là bộ truyện Nghìn lẻ một đêm…
Cậu luôn cổ vũ cho sở thích sách của tôi. Thiếu tiền ăn chứ nhất quyết không để tôi thiếu sách. Lần nào tôi theo cậu ra Hà Nôi, điều mà tôi sướng nhất là được cậu dẫn lên Tràng Tiền, hai cha con vào ăn kem, sau đó là đi tìm sách. Cũng có khi không chỉ là sách chuyện, có khi là sách toán, sách lý khi tôi đã lớn hơn và đang theo đuổI những môn học đấy… VớI tôi thờI điểm đấy, Tràng Tiền là một thiên đường! Dù đi bộ mỏI chân thì tôi vẫn cứ thích! 😀
Và cậu chính là ngườI đầu tiên dẫn tôi vào thiên đường ấy!
Nếu so sánh em vá»i má»t cái cây, thì có thá» nói, cây này quá Äá»§ Äiá»u kiá»n Äá» vươn cành, Äâm hoa, nẩy … quả: nắng, khí háºu, gió, mưa, Äất ….
chá» Æ¡i, thế má»i thấy em kém. Äá»§ Äiá»u kiá»n rứa mà không phát huy ÄÆ°á»£c. Chán ghia…