8 năm ấy biết bao đổi thay?

Còn 2 năm nữa là 10 năm. Vẫn như ngày đầu mình bước chân vào đây, luôn tâm niệm cứ công hiến đi, vì mình tin mình là người may mắn, miễn cố gắng hết sức thì sẽ được ghi nhận. 8 năm qua, mình đã quá may mắn khi hầu hết các việc đều suôn sẻ. Có những việc không suôn sẻ thì cho … Continue reading 8 năm ấy biết bao đổi thay?

Nỗi nhớ

Nỗi nhớ hằn trong mắt Nỗi nhớ tràn trong tim Sao cứ mải miết tìm Ở đâu xa… khắc khoải Cả chiều hôm hoang hoải Nỗi nhớ ngập tận hồn Sao cứ mãi cuộn lòng Muốn hét lên, tháo dỡ Sau cánh cửa để ngõ Nỗi nhớ lặng thinh không Khuất xa sau cánh đồng Nỗi nhớ hòa khói bếp Giọt nước mắt tinh khiết … Continue reading Nỗi nhớ

Ổn rồi! :)

Mình không biết vì sao, lúc em chạy xuống mình hỏi thế nào em. Em bảo ổn chị ạ. Và mình bỗng dưng trào nước mắt. Một cảm giác như là tủi thân xâm chiếm trong suy nghĩ. Giống như một sự kìm nén từ lâu bỗng dưng ào ra… Kiểu vậy.  Mình muốn chạy lại để hỏi chị P, e L ngay nhưng mà … Continue reading Ổn rồi! 🙂

Bài thơ duy nhất của mẹ

Mẹ tôi có một bài thơ duy nhất được xuất khẩu khi tôi bị say sắn: Từ nay tôi cạch đến già Tôi chẳng ăn sắn của bà nữa đâu Sắn bà vừa đắng vừa sâu Ăn vào đau bụng nhức đầu cả đêm. Có người đọc bài thơ này, có thế thấy buồn cười, nghe như chuyện cười Còn với tôi, bài thơ này … Continue reading Bài thơ duy nhất của mẹ

Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu…

Xe đạp ơi đã xa rồi còn đâu…. Có một người bạn đã nói rằng: “Ngày xưa đi học cấp 2, mình có 2 cái ấn tượng về bạn. Đâu tiên là họ tên của bạn, mang toàn các loại quả.Thứ hai là hồi đó bạn có chiếc mini màu xanh (Không biết bây giờ có còn không).” Và bạn cũng nói rằng: “Hồi đó … Continue reading Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu…