
Hôm nay tôi làm một bài test cho chính mình. Cho chính những cảm nhận của mình!
Những người làm việc tại trung tâm này vẫn nói (mà thực ra tôi nghe nhiều người nói) Có thể phải dừng cả buổi học để giải thích cho một người hiểu. Nghĩa là biết thì nói biết, không biết thì nói không biết. Không biết phải hỏi ngay.
Hôm nay trong lúc review lại một đống tiếng nhật từ KisoI đến giữa KisoII. Đến đoạn dùng thể Vte+imasu và Vte+arimasu.
Khi dùng imasu thì động từ là tự động từ (ý nói một sự kiện đã thực hiện xong, và ta có thể nhìn thấy, ví dụ như cửa đang đóng.)
Khi dùng arimasu thì động từ là tha động từ (Ví dụ có ai đó đã đóng cửa.)
Cái đó thì tôi biết.
Nhưng khi thấy một cánh cửa đang đóng (chỉ trong trường hợp cửa đóng thôi nhé, tôi không có ý định nói đến các trường hợp khác)
Tôi có thể nói
doa ga shimete arimasu
và
doa ga shimatte imasu.
Về ý nghĩa thực sự thì nó không hoàn toàn giống nhau. Nhưng trong trường hợp này, có thể dùng được cả hai.
Tôi hơi băn khoăn vì không biết có thực sự đúng không nên mới hỏi cô giáo. Ban đầu có một chút hiểu lầm vì cô tưởng tôi không phân biệt được tha động từ và tự động từ. Một số người cũng hiểu như thế. Và vô tình, tôi đã có một bài test cho chính cảm nhận của mình.
Tại sao người Việt Nam ít hỏi trong lớp học
Đấy là những tiếng xì xào kiểu như “Xời,,,” “Ôi dào….” Họ cảm thấy không đủ kiên nhẫn để chờ cô giáo giảng cho một người chưa hiểu. Vì họ hiểu rồi, vì với họ, điều đó rất đơn giản.
Và tất nhiên vì mọi người đã hiểu sai ý của tôi nên câu trả lời mà tôi cần thì không có.
Ra chơi, tôi lại hỏi lại cô giáo. Có thể cô đã hiểu và tôi đã có câu trả lời tôi cần. Nhưng cô cũng vẫn nghĩ rằng có một chút khó khăn hơi quá đối với tôi trong vấn đề tha động từ và tự động từ. Chỉ có Huy-san là người duy nhất hiểu đúng ý của tôi hỏi. Và cuối cùng thì chỉ có cô giáo là người duy nhất nhiệt tình cho dù thế nào, và rất ít người không bĩu môi, xì một tiếng khi tôi làm gián đoạn buổi học một chút để hỏi về vấn đề mà tôi băn khoăn.
Liệu rằng, với thói quen như thế, con người ta có bao giờ dám đứng lên hỏi han về một vấn đề mình chưa biết lần thứ hai không.
Dĩ nhiên tôi dám, nhưng tôi nản. Thôi thây kệ, mình sẽ tự tìm hiểu. Ừ, kể ra tự học cũng là một điều đáng khen ngợi khuyến khích, nhưng có những điều được chính người bản xứ giải thích sẽ thấm lâu hơn. Hoặc là nếu ai đó, khả năng tự học kém một chút, hay bận một chút, thì việc hỏi giáo viên trong giờ học cũng là rất tốt… Tại sao cứ phải nghe những tiếng xì như thế nhỉ?
Tự ngẫm lại mình, có khi gặp một câu hỏi ngớ ngẩn tôi bật cười, tôi nghĩ thật đơn giản là buồn cười, nhưng không đơn giản thế. Nụ cười không đúng lúc rất dễ làm tổn thương người khác. Lúc đấy nó không còn là “thuốc bổ”
Câu há»i hay quá “Liá»u rằng, vá»i thói quen như thế, con ngưá»i ta có bao giá» dám Äứng lên há»i han”! Có thá» má»i ngưá»i vẫn tá»± tin nói rằng: DÁM, nhưng thá»±c tế, có lẽ, không nhiá»u ngưá»i làm ÄÆ°á»£c Äâu! Bản thân chá», chắc chắn rằng, không phải lúc nào chá» cÅ©ng DÁM!
Và tôi nhá» Äến má»t câu chuyá»n lâu lắm rá»i hình như trên HHT: Má»t cô bé giá»i nhất lá»p lại Äi há»i những câu ngá» ngẩn khiến thầy giáo thắc mắc, và cho rằng cô bày trò Äá» mua vui trong lá»p há»c, nhưng không phải, vì ÄÆ¡n giản là có má»t ngưá»i bạn há»c kém nhưng sau má»t vài lần há»i thầy trong lá»p há»c bá» các bạn chế giá» u nên ko dám há»i. Ngưá»i bạn ấy biết ÄÆ°á»£c nên giả vá» ko biết và há»i thầy Äá» ÄÆ°á»£c trả lá»i và cô bạn kia cÅ©ng có thá» hiá»u… Tôi có lẽ khó làm ÄÆ°á»£c như cô bé kia, bá»i khó nhất trong Äá»i là giả vá» Äá» ngưá»i ta nghÄ© mình kém cá»i
Em cÅ©ng Äã nhiá»u lần Äứng lên Äá» há»i má»t Äiá»u e ko biết mà má»i ngưá»i biết. Nhưng cÅ©ng không ít lần em rụt rè giÆ¡ tay rá»i lại vá»i vàng rút tay lại…
Bên này chá» há»c cÅ©ng váºy, cứ há»i, há»i tá»i chừng nào hài lòng thì thôi. Má»i Äầu còn ngại, sau Äó chẳng thèm sợ ai. Mình k0 há»i thì mình thiá»t thòi em ạ 😀
Hìhi… Thá»±c ra cÅ©ng ko hẳn là sợ, mà nhiá»u khi nản chỠạ. Cảm giác mình làm phiá»n ngưá»i khác cÅ©ng ko thích. Nhưng vá» cÆ¡ bản thì vẫn há»i thôi 😀 Thá»±c ra bài này cÅ©ng Äá» “cảnh tá»nh” bản thân mình nữa, vì Äôi khi bản thân mình cÅ©ng Äặt những nụ cưá»i ko Äúng chá». 🙁
Há»i những Äiá»u mà ai cÅ©ng biết Äôi khi còn là cách tạo sá»± tá»± tin cho những ngưá»i xung quanh.
Ngưá»i có bản lÄ©nh thì chả sợ ai xì xào gì cả. Nhiá»u khi cÅ©ng phải giả nai chứ 😀
Äúng rá»i, cái cô bé trong comment Äầu tiên Äã muá»n tạo sá»± tá»± tin cho cô bạn há»c kém Äấy. Nhưng Äá»ng chí lạc Äá» rá»i, Äây Äang nói Äến những câu há»i thá»±c sá»± muá»n há»i chứ Äâu có giả nai. Anh có muá»n giả nai ko thì bảo >:P
em khong ngai. nhung em luon co gang tu hoc het suc minh. em khong muon bon Han Quoc, Trung Quoc trong lop nghi la minh kem coi. em hoc nhanh 1 lop, bo qua 1 nam can ban, nhay thang vao lop chung no, co^’ nhien la chung no kho chiu. da the lai con hay hoi, vi duong nhien la em khong hieu nhung cai chung no da hieu, nen lai cang kho chiu hon. nhung… MAC KE! minh can minh cu phai hoi! phai hoc cach song lo` di cam giac cua nguoi khac, trong truong hop nay.
(Hihi, Äúng rá»i em, vấn Äá» là lá»p chá» toàn ngưá»i Viá»t Nam… Má»t vấn Äá» hÆ¡i khác vá»i vấn Äá» cá»§a em)
Mà ko sao, chá» là cảm thấy ko Äá»ng ý vá»i những thói quen Äấy thôi (Äúng là thói quen em ạ. Có lẽ ai cÅ©ng nghÄ© ÄÆ°á»£c rằng mình cần tôn trá»ng những ý kiến, thắc mắc cá»§a má»i ngưá»i trong giá» há»c, nhưng Äôi khi là thói quen khiến mình báºt cưá»i không Äúng lúc, khiến mình buông tiếng “á»i giá»i” Äến là vô duyên!!!)
Và rất nhiá»u ngưá»i thắc mắc tại sao ngưá»i Viá»t ít há»i, ít nói trong lá»p há»c ngoại ngữ. Ngại mắc lá»i là cái bá»nh cá»§a nhiá»u ngưá»i Viá»t, và có lẽ cái ná»i dung nhắc Äến trong blog này là má»t trong những nguyên nhân cho cái bá»nh lưá»i nói, lưá»i há»i.
Lần sau xì xào lại cho nó biết tay 😀
Äá cho phát giá»! Äang nói nghiêm túc, không ÄÆ°á»£c phá Äám!!!!
Em nói thế vá»i mấy cái Äứa dám xì xào em ấy >:P
Há» có xì xào gì em Äâu, hehe. Äấy là há» quen miá»ng nên thế thôi. Hik, thá»±c ra thì thông qua cái viá»c trong lá»p há»c nên em má»i nghÄ© và viết chá» là Äá» nói rằng, theo em nghÄ©, cái nguyên nhân dẫn Äến viá»c ngưá»i Viá»t ít há»i, ít nói trong giá» há»c ngoại ngữ vì chính bản thân há» luôn thấy buá»n cưá»i Äá»i vá»i những câu há»i há» cho là dá» , thế nên lúc há» há»i, há» cÅ©ng nghÄ© ngưá»i khác Äang nghÄ© mình như thế nên há»c không giám há»i (mà cÅ©ng Äúng thế tháºt, Äa phần thế) Chứ chả phải Äá» tá» cáo, Äá» lên án hay Äá» kêu ca vá» những ngÆ¡á»i bạn cá»§a em Äâu ạ. Hikk….
Nhưng vẫn phải Äá.
anh thích Äi mà Äá!!!!
>:P
thích thì thích cÅ©ng không Äá ÄÆ°á»£c 😀 😉 >:P
thích thì thích cÅ©ng không Äá ÄÆ°á»£c 😀 😉 >:P
Mà thích rá»i thì ai nỡ Äá 😀