“Con xin lỗi mẹ” – Bài văn được điểm 9 của một học sinh lớp 6

Có lẽ việc dư luận xôn xao vì hai bài văn đạt điểm 10 thì ai cũng biết rồi. Tôi cũng cảm thấy hay, nhưng thực lòng mà nói, tôi vẫn tìm thấy những lỗi về câu cú (mà theo tôi, cũng là quan trọng không kém gì nội dung bài viết) và điều mà tôi thấy ấn tượng hơn cả là kiểu ra đề mới. Có lẽ là ấn tượng hơn cả bài viết của 2 em, mặc dù khi đọc bài của em Hậu ở Huỳnh Thúc Kháng – Vinh, thì tôi cũng đã thật sự xúc động. Tôi xúc động vì tình cảm của em nhiều hơn.

Tôi sẽ không nói ra điều này vì sẽ khiến người ta nghĩ tôi đang bới lá tìm sâu, cho đến khi đọc được bài văn thứ 3. Với bài văn này thì tôi thực sự ấn tượng. Vì giọng văn chắc nịch trong cả tư tưởng và câu cú của một em mới học lớp 6. Nội dung cũng thực sự là xúc động. Và vì vẫn là một kiểu ra đề rất cổ điển dành cho học sinh lớp 6 nhưng bài văn đã thực sự làm tôi xúc động và bất ngờ. Có thể bạn cảm nhận theo một cách khác, nhưng hãy thử đọc nhé!

Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: “Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi”. Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất – mẹ tôi, buồn lòng…

Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: “Con học bài kỹ lắm rồi”. Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: “Con chưa học bài hôm qua” sao? Không, nhất định không.

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý “Mình thử nói dối mẹ xem sao”. Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí “Con chào mẹ”. Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: “Có việc gì thế con”? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”… Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

Tôi “dạ” khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: “Ổn rồi, mọi việc thế là xong”. Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy “róc rách” trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển “Truyện về con người” chưa đọc, mình đọc thử xem”. Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện “lỗi lầm” chăng !

“…Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình”. Tôi suy ngẫm: “Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?”. Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và… chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: “Con xin lỗi mẹ” đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

“Từ thuở sinh ra tình mẫu tử\Trao con ấm áp tựa nắng chiều”.

Nguồn: http://www2.thanhnien.com.vn/Giaoduc/2006/12/14/174109.tno

3 thoughts on ““Con xin lỗi mẹ” – Bài văn được điểm 9 của một học sinh lớp 6

  1. Trời Æ¡i, lớp 6 mà viết được bài văn như thế này. Giỏi quá! Quá giỏi!

  2. choi` ui thuong` thoi, duoc. moi~ mo? bai` va` ket’ luan la` duoc. Con` than bai` thi` ko co’ gi` la` dac. sac’ lam’.

  3. @chị Gù: Nhóc học lớp 6. Mà câu cú già dặn thôi rồi. Ban đầu em đọc cÅ©ng cảm thấy nghi ngờ (rõ tệ, mình hay hoài nghi khả năng người khác đến thế sao) nhưng sau khi xem bảng thành tích cá»§a đồng chí này xong thì hết nghÄ© ngợi luon. Ặc ặc…

    @hehe: đi ngá»§ được roài đấy, khuya roài! Ngá»§ còn mÆ¡ thấy xiền chứ thức thì ko nhìn thấy đâu 😀 haha

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *