Hôm qua trời nắng, oi bức. Thời tiết thật khó chịu. Tuy nhiên, cái mùi nắng nồng nồng cháy cháy thì lại khiến mình có cảm giác dễ chịu. Cái mùi này luôn làm mình nhớ đến những mùa hè khi còn là học sinh. Nhớ nhất là mùa hè cuối cấp. Nhớ kỳ thi tốt nghiệp, đại học. Nhớ những vòng xe lăn trên những con đường hầm hập. Mồ hôi mướt mát mà vẫn hăng hái đạp…
Tháng 3 mà cứ như giữa tháng 6. Cái mùi nắng khiến mình có cảm giác như được ướp trong hương vị mùa hè. Lại nhớ bạn Diệp viết lưu bút cho ai cũng có câu “Nắng như rải mật trên đường”. Sến đấy, mà đúng đấy. Nắng vàng cả những con đường xa tít tắp. Cái nóng táp vào người, vừa tắm xong lại vẫn thấy như lâu rồi chưa được tăm. Lúc nào cũng ở tư thế phi vào nhà tắm, mở tung vòi hoa sen.
Nhớ cái nắng miền Trung gay gắt, có đêm không ngủ được dù 2 cái quạt mở hết công suất. Thế là 1h sáng, có đứa dội nước ào ào…
Nhớ thế…
Hè đến lại nhớ quê tha thiết.
Muốn trở về như ngày xưa. Đầu trần dưới nắng trưa. Cảm giác mình có thể nhìn thấy mình đang đen đi.
Mùa hè này, con gái mình tròn một tuổi. Ôi chao, giờ mình vẫn cảm thấy ngỡ ngàng khi mình đã là mẹ rồi. Từ giờ, mùa hè sẽ gắn liền với tuổi thơ của nó.
Thời gian vẫn trôi, cảm ơn mùa hè vẫn quay về…