Lại tiếp nà:
Chuyện thứ 8: Hồi bé nhà tớ ở gần rạp chiếu phim nên bố mẹ cũng hay dẫn đi xem. Có hôm trong phim có đám cháy lớn mà là xem màn ảnh rộng nên tớ rất sợ. Tớ hỏi mẹ: Mẹ ơi, cháy ở đâu thế? Mẹ bảo: Ở Đức con ạ? Đừng sợ, trên phim thôi mà (Chắc mẹ thấy mặt tớ mếu). Tớ lại hỏi: Thế mẹ ơi, Đức thì có gần nhà mình không? Có cháy tới nhà mình không. Hmmm.. Nói chung là tớ rất sợ cháy mất nhà tớ.
Chuyện thứ 9: Nhà tớ có bộ salon bằng gỗ. Có một hôm đẹp trời tớ viết lên đó chữ Lê Na bằng cây đinh. Hik.. Bố tớ phát hiện ra hỏi: ai viết? Không ai nói gì. Bố tớ lại bảo: Chắc chắn không phải Lê Na, vì Lê Na không biết viết hoa như thế này đâu. Tớ cãi ngay: Con viết được. Hô hô… Lộ tẩy.
Chuyện thứ 10: Ở chỗ tớ, con nít rất hay bị các anh chị lớn trêu bằng cách đố với được một điểm rất cao ở trên tường. Con nít thì lo với, các anh chị sẽ … kéo quần nó xuống. Tớ bị một lần. Lần sau, tớ lại nghĩ, chắc anh ấy đố mình thật, mình sẽ với cho xem. Kết quả lại bị lừa tiếp. Cái tội tin người mãi không bỏ được. hikhik…
Chuyện thứ 11: Hồi bé tớ đi học mẫu giáo phải mua phiếu ăn. Có lần phiếu ăn hết mẹ chưa kịp mua, tớ không chịu đi học. Cuối cùng thì mẹ vẫn lôi được tôi đến trường. Thế nhưng cả cô và mẹ nói thế nào tôi cũng ứ vào lớp. Cuối cùng mẹ nói nhỏ với cô điều gì đó, thế rồi cô đưa cho mẹ một cái phiếu để tôi cầm rồi đưa lại cho cô thì tôi mới chịu vào lớp. (Mới bé tí mà đã sòng phẳng ghê. Hehe).
Chuyện thứ 12: Hồi này học lớp 3 rồi. Trong lớp Oanh và tôi hai đứa 2 đầu bàn. Oanh làm lớp trưởng, và nó sẽ đánh dấu bạn nào nói chuyện riêng trong giờ… Tôi và oanh, cứ để ý thấy đứa nào rục rịch là phết ngay một dấu. Tôi cứ chồm sang oanh để nói với Oanh tên đứa này đứa kia… Cuối tuần trước giờ sinh hoạt, mọi người bị rất nhiều dấu nhưng tôi với Oanh không có dấu nào. Hai đứa bảo: Thôi phết vào cho mỗi đứa 1 dấu không chúng nó nạnh.
(Thật ra hồi đó tôi nghĩ: Mình có nói chuyện bao giờ đâu, chỉ là mình đang làm nhiệm vụ thôi mà![]()
![]()
![]()
)
Chuyện thứ 13: Cô bảo Na và Oanh về lấy hết vở đến đây để thi Vở sạch chữ đẹp. Về nhà tôi lấy vở, có mấy cuốn cũ tớ viết loem nhoem lắm. Tớ hỏi oanh: Những cuốn này có phải mang đến không nhỉ? Oanh bảo: Đã thi là phải thật thà, phải mang đến hết các vở mà mình có. Hik, kết quả tớ mang đến và bị loại ngay từ vòng gửi xe. Ngốc thế!![]()
Chuyện thứ 14: Cô giáo bảo: Mỗi lần các em đứng dậy phát biểu hay kế chuyện thì hãy bắt đầu bằng câu: “Xin phép cô giáo cho em được đọc (nói, kể…)” thế là hôm đấy đi thi học sinh giỏi văn của trường, tớ vẫn nhớ đề bài là hãy kể một câu chuyện cổ tích mà em thích nhất. tớ đã viết thế này: “Trong các câu chuyện cổ tích, em thích nhất câu chuyện nàng tiên ốc. Sau đây xin phép các thầy cô và CÁC BẠN cho em được kể lại câu chuyện này.” Hikhik, dĩ nhiên là không đỗ rồi.
Nhưng lúc đó tớ ấm ức lắm, thậm chí tớ đã viết là xin phép thầy cô và các bạn nữa rồi mà. Tớ đã rất tự hào về cái mở bài ấy cơ mà. Huuu (Và lần Thất Bại Cay Đắng
đó cũng là nguyên nhân mà sau này tớ chọn lớp chuyên toán đấy ạ.)
Chuyện thứ 15: Em họ tớ sinh năm 83, tớ sinh năm 82. Nhưng ngày sinh nhật thì em trước tớ 2 ngày. Kết quả khi thấy em tổ chức sinh nhật, tớ đã hỏi mẹ: Tại sao em ít tuổi hơn con mà lại sinh nhật trước con. Và rất lấy làm khó chịu vì nó lại tổ chức sinh nhật trước tớ. Hề hề
Giờ lại không nhớ được gì tiếp rồi. Hề hề….

Hehehe…. Ngốc xít vẫn là ngốc xít 😛