Phi vụ nhẫn cưới

Số là mẹ và Titi đang ngồi ở máy tính. Titi ngồi trong lòng mẹ. Thấy mẹ đeo nhẫn, Titi đòi mẹ tháo ra: Mẹ ơi, tháo vòng ra đi.

Ban đầu mẹ không chịu, nhưng sau đó mẹ chịu. Mẹ cứ có linh cảm là sẽ bị rơi nhẫn, mà sao mẹ vẫn tháo cho Titi.

Titi cầm nhẫn, cứ thử hết ngón này đến ngón khác mà không vừa :D. Còn mẹ thì cứ hứng hứng tay phía dưới đề phòng nhẫn có rơi thì vào tay mẹ 😀

Nhưng Titi cứ đẩy tay mẹ ra: Mẹ không xin! Mẹ không xin!

Vì bình thường Titi xin ai cái gì thì ngửa tay ra mà, nên Titi nghĩ mẹ đang xin lại cái nhẫn 😀

Thế rồi chỉ một giây lơ là, Titi làm rớt nhẫn cái keng. Mẹ giật mình, nhìn xuống thì không thấy nhẫn đâu. Mẹ lấy chỗi quét cả phòng cũng không thấy. Ông ngoại ra hỗ trợ tìm kiếm cũng pó tay. Mẹ biết là ko mất vì chỉ rơi trong phòng thôi, nhưng mẹ rất bực mình vì tìm hoài không được.

Mẹ bỏ cuộc, bảo để ngày mai tìm tiếp và đi ngủ. Vì cũng khuya rồi. Tất nhiên là vẫn nhớ nhắn tin cho bố báo cáo tình hình.

Ngày hôm sau, bố đi làm về, mẹ bảo bố tìm cho mẹ.

Sau 2 phút: Đây rồi!

Và bố đưa nhẫn lại cho mẹ.

Mẹ ngạc nhiên tột đỉnh. Vì cái chỗ mà bố tìm, mẹ đã soi đi soi lại, quờ quạng đủ kiểu, mà vẫn không tìm thấy.

Mẹ chợt nghĩ, chắc là, bởi bố thì luôn tìm thấy mẹ. Bởi chiếc nhẫn của bố luôn nhìn thấy chiếc nhẫn của mẹ.

PS: Tất nhiên mẹ không nghĩ là vì mắt mẹ kém =)). Haha

0 thoughts on “Phi vụ nhẫn cưới

  1. Kết luận quá hay, quá chính xác, hihihi…
    À nhưng cũng ko lơ là vụ nhẫn cưới được đâu nhé, hình như là nếu để mất nhẫn cưới là ko tốt đâu, chị cũng chỉ là nghe có người nói thôi, nhưng chả biết tốt xấu thế nào chứ mất cái nhẫn bé tẹo, chả kim cương hột xoàn gì là cũng mất ăn mất ngủ đấy nhỉ? hihihi…

  2. “Mẹ chợt nghĩ, chắc là, bởi bố thì luôn tìm thấy mẹ. Bởi chiếc nhẫn của bố luôn nhìn thấy chiếc nhẫn của mẹ. ”
    Cực thích lời kết ngọt ngào ni đó. 😛
    Chị cũng rất thích những câu chiện dễ thương như ri đó. 😛

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *